Một mình tôi lang thang trên phố

Có những chiều như buổi chiều nay
Tôi một mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả,
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi…
Có khi nào, anh chợt nhớ đến tôi?
Nhớ cô bé, nhớ một người xa lạ
Trong trẻo quá khiến lòng oi ả
Chút muộn phiền… xin gửi lại… phố đông.
Ai chợt qua, có phải là anh không?!
Sao giống quá, hình như không giống.
Niềm vui chợt đến bỗng trở thành bọt sóng
Mắt ai nhìn đăm đắm phía không anh.
Tôi vẫn đi trên phố một mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu anh và thế là tất cả.
Biến hồn tôi thành cát bụi hư không…
Sưu tầm ( Thơ buồn hay)

Trả lời