Ngày thứ bảy mùa đông

Thêm một ngày thứ bảy của mùa đông
Ngày không nắng..nghe mênh mông là nhớ
Giọt thời gian dường như cũng thở dài trăn trở
Cứ chầm chậm trôi..có phải đợi ai về..?

Thứ 7 của mùa đông chẳng còn những say mê
Có một kẻ cô đơn vùi mình trong nỗi nhớ
Ngồi đếm yêu thương như chính mình đang mắc nợ
Biết đến bao giờ để trả hết những chơi vơi..

Thứ 7 của mùa đông chẳng còn những nụ cười
Sắc tím buồn cuốn chiều hoàng hôn vào trong miền hư ảo..
Có một kẻ lặng thinh giấu niềm đau vào trong đôi mắt ráo
Bởi nước mắt vô âm thầm cứ chảy ngược vào tim..

Thứ 7 của mùa đông..có một kẻ khao khát kiếm tìm
Một vòng tay..một nụ hôn nồng cháy…
Mùa đông về…gió vô tình đến vậy
Cứ thổi vào lòng..những say đắm..bâng khuâng…

Thơ +Hue Nguyen

Trả lời