Những bài thơ tình yêu Biển và Trăng hay nhất

Tổng hợp những bài thơ tình hay viết về Biển và Trăng mới nhất. Những bài thơ tình ẩn dụ với hình ảnh Biển và Trăng để nói về tình yêu đôi lứa.

 

Thơ tình Biển và Trăng hay nhất

BÀI THƠ: TÌNH TRĂNG VÀ BIỂN

Tác giả: Lê Thị Ngọc Thủy

Biển kia dù lặng hay sóng cao

Bóng trăng sáng dịu vẫn len vào

Chìm đắm thật sâu trong làn nước

Như lời thề hẹn tự khi nao

Sóng nước dâng trào như vuốt ve

Trăng lặng để nghe tiếng sóng thề

Xin được ngàn năm tình nồng ấm

Giữ chặt vầng trăng …chẳng cho về

Trăng cũng dịu dàng thề với ai

Soi sáng yêu thương suốt đêm dài

Dù cho sóng gió tình thay đổi

Trăng vẫn sáng soi chẳng ai hoài

Những ngày trăng sáng soi biển sâu

Tình tự miệt mài khi bên nhau

Bài yêu muôn thưở trăng và biển

Các cặp đôi yêu cũng mơ cầu.

THƠ TÌNH: TÌNH TRĂNG VÀ BIỂN

Tác giả: Ca Thương

Trăng sà xuống Biển rồi kìa

Biển, Trăng ôm chặt chẳng lìa xa nhau

Biển hôn Trăng nụ hôn đầu

Nụ hôn ngây ngất, lâu, sâu, nồng nàn…

Biển xanh cùng với Trăng vàng

Yêu nhau như thiếp yêu chàng đắm say

Cách xa nỗi nhớ đong đầy

Biển dậy sóng, Trăng phủ mây tím buồn

Làm sao Trăng gần Biển luôn

Má kề, môi chạm, tay ôm không rời

Để Trăng yêu Biển suốt đời

Trăng và Biển chẳng cách rời xa nhau ?

BÀI THƠ: TRĂNG BIỂN

Tác giả: Sinh Hoàng

Biển đêm nay đẹp lắm em ơi !

Lấp lánh lung linh tận cuối trời

Ngửa lòng biển thắm ôm trăng bạc

Mượt mà trăng chiếu biển chơi vơi

Tàu anh neo đậu bến ngàn khơi

Hứng từng giọt vàng óng ánh rơi

Nòng pháo thép mơ màng yên lặng

Ngước vươn cao cùng ngắm trăng trời

Trăng rạng ngời trải đến muôn nơi

Ở nơi anh bốn bề biển vắng

Ôi ! Đẹp quá biển vàng trăng thắm

Biển cùng trăng, Trăng Biển mặn mà

Chuyến hải hành vào phía khơi xa

Đã bao ngày lênh đênh sóng gió

Biển đêm nay lặng ru trăng tỏ

Anh chợt nghe bến nhớ gọi về.

Thơ tình Trăng và Biển

BÀI THƠ: BIỂN NHỚ

Tác giả: Hồng Cẩm

Biển khắc khoải cuộn trào nỗi nhớ

Ánh trăng vàng vui ở chốn nao

Nghe chăng âm hưởng thét gào

Chữ mong-chữ nhớ…quyện vào câu thương

Biển vấn vương vào đường tình ái

Mộng mơ nhiều…đã phải lòng trăng

Tương tư ôm bóng chị Hằng

Tim côi loạn nhịp…không ngăn sóng cuồng

Câu luyến nhớ trào tuôn kỷ niệm

Trăng thượng tuần kiều diễm làm duyên

Sà vào lòng biển dịu hiền

Ái ân đang đượm…trăng liền vỡ tan

Ôi nghịch cảnh…đôi đàng chia cách

Mộng uyên ương…phủi sạch từ đây

Đớn đau biển nhớ trăng gầy

Chênh chao vũ khúc…hóa đầy bão giông!

THƠ TÌNH: TRĂNG BIỂN

Tác giả: Phương Đông

Trăng một bóng vàng soi tĩnh lặng

Biển êm đềm xa vắng ngoài kia

Đầu xuân gió nhẹ sẻ chia

Sóng trườn bãi cát trăng khuya tỏ bày.

Như từng đã bao ngày chưa nói

Cứ vụng về trên lối xa xưa

Trăng mờ biển cạn mây thưa

Ngọt ngào một thoáng giấc trưa yên bình.

Trăng biển đấy ân tình soi tỏ

Biển bạc đầu cứ ngó trăng lên

Nàng xuân vừa lướt qua thềm

Yêu kiều một dáng nhung mềm thướt tha.

Lời của biển bao la mãi mãi

Lời của trăng êm ái thầm thì

Tay cầm tay dắt nhau đi

Tình ca đẹp nhất là khi xuân về…

THƠ TÌNH BIỂN & TRĂNG

Tác giả: Khách Lãng Du

Đêm vắng cô đơn biển tĩnh lặng

Con sóng u buồn gọi trăng thanh

Lơ thơ Liễu rủ buông mành

Lao xao con sóng năm canh đợi chàng.

Trăng mơ màng la đà ngọn sóng

Đắm say trăng sóng cuộn khúc trào

Lung linh mặt nước đầy sao

Khúc say ngọn sóng ồn ào ấp trăng

Biển về đêm có trăng bầu bạn

Chốn loan phòng má gối tay anh

Dịu dàng dưới ánh trăng thanh

Anh ru em ngủ năm canh giấc nồng .

Má em hồng ánh trăng e ấp

Con sóng say ngọn sóng bạc đầu

Trăng ơi ! Xin chớ đi đâu

Đừng để sóng nhớ âu sầu nghe trăng.

Sợ trăng xa sóng òa thổn thức

Sợ em buồn nhẹ má trao hôn

Nhẹ nhàng âu yếm ôn tồn

Trăng thanh biển đẹp nụ hôn ngọt ngào .

BÀI THƠ: BIỂN
Tác giả: Trần Kim Anh

Biển đau khát vọng bền lâu,

Tìm trong nhân thế sẻ sầu uất u.

Ai người chia sớt thiên thu?

Hoài trong số phận ngục tù xác xơ.

Nguyệt tàn một bóng bơ vơ.

Giữa mênh mông biển bến bờ hư vô.

Tìm say tìm khát tìm thơ.

Truân chuyên lệ giãy khạo khờ hai ta…

Biển điệp trùng mãi xót xa.

Nguyệt em sáng tỏ nhưng là đáng thương.

Biển lao đao, biển dặm trường.

Ba chìm bảy nổi tai ương đã từng.

Nguyệt mê mải giữa muôn trùng,

Mênh mông Biển cả bập bùng sóng xô.

Biển dịu êm, Biển khát khô.

Nguyệt em ngụp lặn nhấp nhô sóng tình.

Biển hiền hoà giọt sương trinh.

Trong niềm khắc khổ một mình Biển thôi.

Trông ngoài Biển chả cút côi.

Chỉ trong sâu thẳm Biển đồi cô đơn…

Nguyệt buồn lang bạt ngõ hồn

Mê say Nguyệt cứ bồn chồn ước mơ.

Tìm trong thế giới nàng thơ

Một hình dáng đẹp lờ mờ… Biển anh.

BÀI THƠ: TÌNH BIỂN VÀ TRĂNG
Tác giả: Triệu Phú Tình

Em biết không chàng trăng lẳng lơ lắm

Chẳng yêu biển đằm thắm cả đời đâu

Tháng năm ròng biển cứ mãi âu sầu

Trăng chỉ đến mấy ngày rằm an ủi

Biển cô đơn hát bài ca buồn tủi

Than khóc hoài bạc búi đầu còn đâu

Trăng có biết lòng biển rất là sâu

Cứ lẳng lơ để biển đau giận dữ

Biển ghen hờn gom gió thành bão lũ

Chút bực dọc vần vũ trách tình trăng

Trăng đẹp nên vốn dĩ rất lăng nhăng

Lúc cùng mây bông đùa trăng ngả ngốn

Rảnh bên gió đi rong chơi khắp chốn

Vui hát hò vang rộn bốn phương trời

Nhưng là vậy biển vẫn chọn cả đời

Chỉ yêu trăng chẳng hoài vơi nước mắt

Biết bao giờ trăng mới về thắt chặt

Mãi bên biển dập tắt những đợi mong ?

Có bao giờ là như thế được không

Biển yêu ơi thôi đành lòng đi nhé

Hạnh phúc đợi chờ hãy cứ mạnh mẽ

Sự thật nào cũng vui vẻ yêu thương.

BÀI THƠ: TRĂNG VÀ BIỂN
Tác giả: Bằng Lăng Tím

Anh biết không trăng đêm nay đẹp lắm

Nét dịu dàng thật đằm thắm kiêu sa

Biển lung linh in bóng ánh trăng ngà

Biển và trăng chan hòa cùng với sóng

Biển vẫn biết trăng trên trời cao rộng

Lòng biển sâu thơ mộng quyện cùng trăng

Biển ước ao một lần đến cung hăng

Để cùng trăng dạo trong vườn hoa mộng

Trăng theo gió biển hờn ghen dậy sóng

Nổi bão dông biển động mãi không thôi

Nhưng ngàn đời tình biển mãi không rời

Bởi yêu trăng hết giận rồi lại nhớ

Tình biển trăng như mang cùng duyên nợ

Sóng vỗ về biển đâu nỡ xa trăng

Biển cuốn trôi hết phiền muộn trầm thăng

Để trăng mãi bên chị Hằng tỏa sáng.

Bình minh lên nắng hừng đông vừa rạng

Trăng trốn tìm ẩn khuất dưới vầng mây

Đợi đêm về trao hết biển hương say

Tình trăng biển mãi đong đầy như thế…

CHUYỆN TÌNH TRĂNG VÀ BIỂN
Tác giả: Hòa Phan

Biển đã biết yêu trăng từ dạo ấy

Khi đò chiều lạc khát giữa dòng trôi

Gió chênh vênh, mây lững thững bồi hồi

Yêu mở lối gọi hồn thơ trẻ lại.

Góp cỏ hoa xây lâu đài tình ái

Nối cầu vồng qua núi cách sông ngăn

Đêm lầu hồng nhìn ngắm vệt sao băng

Tay nhè nhẹ nhón lên chùm thơ mỏng.

Biển đâu biết ghềnh sâu từng đợt sóng

Vẫn thời gian xô mãi đến bây giờ

Dẫu trăng về tắm biển những chiều thơ

Quên có lúc đã rơi bên triền sông vắng.

Biển và trăng một đời sâu nặng

Để tương tư hoá khúc nhạc tình,

Mãi mê lòng, mê mãi những chiều xinh

Mùa hạnh phúc dẫn trăng về chung lối.

Muộn một đời yêu, nên tình rất vội

Vẫn hằng đêm níu lấy những lời ca

Miền nhớ thương bàng bạc rộng bao la.

Bình minh đến trăng lại về nơi xa ấy.

Biển còn lại những vần thơ hờn lẩy,

Dập dềnh trôi theo sóng cả cuộc đời.

TÌNH BIỂN….. TÌNH TRĂNG

Thơ: Bằng Lăng Tím

Biển vẫn thế ngàn đời không thay đổi

Biển yêu trăng biễn trỗi khúc nhạc tình

Vạn vì sao trên biển biếc lung linh

Trái tim biển chỉ có mình trăng hiểu.

Trăng trên biển ánh chiếu vàng êm dịu

Biển ôm trăng không thể thiếu trong đời

Tình của trăng bao la cả khung trời

Bên tình biển ngàn lời yêu dành tặng.

Tiếng sóng ru đêm yên bình sâu lắng

Biển cùng trăng thỏa sức ngắm cùng nhau

Trăng khuyết tà lòng biển cũng rạn đau

Biển dông bão trăng úa nhàu thương nhớ!

Biển và trăng khúc tình thu duyên nợ

Biển xa trăng thương nhớ mãi đầy vơi

Trăng lặng im bên biển biếc không rời

Tình trăng biển muôn ngàn đời bất diệt.

Nguồn:https://kyuc.net/nhung-bai-tho-tinh-yeu-bien-va-trang-hay-nhat

Chia sẻ với bạn bè
Pin Share

Để lại một bình luận