Thu sầu

THU SẦU

Lòng nhớ ai, sao cứ hoài bối rối,
Đoạn văn buồn đọc mãi, chẳng nhớ chi !?
Không biết giờ đây nơi đó người đi,
Có gió lạnh, có Thu vàng lá rụng?
Tay mong ai, tay trở thành dại vụng,
Cứ ngoằn nghoèo trên giấy, những gì đâu !
Chữ nhớ thương quanh quẩn, bấy nhiêu câu
Đầy ắp kín, hàng tên “Người” nắn nót…
Tim nhớ aị tim bỗng dưng thảng thốt,
Buốt nhói từng nhịp đập mỗi đêm khuya!
Qua chấn song len lỏi bóng trăng thừa,
Như nhắc nhở. đêm nào trên lối cũ…
Mắt chờ aị cho mi buồn bóng rủ
Chớp nhẹ hoài chỉ sơ…gio.t lệ rơi…
Mỗi chiều về, mắt mãi ngó xa xôi,
Tìm đâu đó dáng người xưa quen thuộc…
Bờ vai gầy tủi thân thêm gầy guộc,
Run từng hồi khi gió lạnh thoáng qua…
Bóng ngả nghiêng xiên theo ánh chiều tà,
Thèm khắc khoải bàn tay người diù, đỡ…
Chân đợi ai trên đường về lối nhỏ,
Bước ngập ngừng trong từng thoáng miên man…
Chiều vào Thu, lá từng chiếc, chiếc vàng,
Rơi hờ hững trong đìu hiu gío cuốn…
Thu Tâm
Trang thơ tìnhthơ buồn hay nhất gửi các bạn những bài thơ về mùa thu hay chúc các bạn vui vẻ .!

Trả lời