Nỗi đau cuộc sống

Cuộc sống này…. Buồn lắm phải không em
Tuổi thơ bé…. Đời bon chen khốn khó
Cơn mưa xa…. Dập dồn trong giông gió
Thân mồ côi…. Xã hội bỏ dọc đường

Biết tìm đâu….. Một mái ấm thân thương
Khi đêm xuống…. Muôn lẻo đường hẻo lánh
Những cơn gió…. Mưa trở mình ớn lạnh
Đất là nhà….. Màn đêm rách che thân

Trẻ lấm lem….. Thiếu manh áo tấm quần
Kiếm bữa ăn….. Thêm vạn lần nước mắt
Người giầu sang….. Có bao giờ đau thắt
Nhìn tuổi thơ….. Góp nhặt từng miếng ăn

Cha mẹ sinh….. Dẫu vất vả khó khăn
Còn hay thác….. Để đời hằn in vết
Trẻ cút côi….. Sống mà như đã chết
Cao xanh ơi….. Ông moi mệt lắm không

Tôi nhìn em….. Mà đau xé cõi lòng
Tuổi cắp sách….. Bờ môi hồng da trắng
Giờ thì sao….. Một kiếp người cay đắng
Có lẽ nào….. Góc thầm lặng là đây

Các bạn ơi…… Chung góp một bàn tay
Xây mái ấm….. Trẻ đỡ ngày mưa gió
Vừa lọt lòng….. Đã bị đời ruồng bỏ
Nối vòng tay….. Mở cửa ngõ bình minh

TRẦN HẠ VI

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz