Viết tặng anh

TÌNH mình nguyện mãi đậm đà
THƠ vui đem đến chan hoà niềm vui
NỒNG thắm biết mấy anh ơi
ẤM thêm những buổi khi trời trở đông.
YÊU sao những cánh thư hồng
ANH gửi, anh nhắn, nhủ lòng đừng quên
SÂU xa, nồng thắm, tình bền
ĐẬM đà tình cảm, em quên đâu nào.
ANH à tình đó anh trao
ƠI người em nhớ, nhớ nôn nao lòng
ĐỪNG xa xa mãi nghe anh
GIẬN hờn cũng bởi trong lòng nhớ thương.
EM đây cứ mãi vấn vương
NHỚ nhung không dám tỏ tường cùng anh
Anh đi ngàn vạn xa xăm
NHIỀU khi thấy tủi tưởng lòng cách xa.
THƯƠNG anh, thương lắm anh à
BIẾT là xa cách, không xa tấm lòng
BAO giờ mình gặp nhau cùng
NHIÊU thôi cũng đủ tâm tình lứa đôi.
GỬI anh ở chốn xa xôi
CHO nhau mộng ước đẹp đôi câu thề
ANH ơi năm tháng bộn bề
ĐẤY lời anh dặn, em ghi tạc lòng!
Stam

Thơ tình chiều không anh

Chiều không anh chiều ơi! buồn lắm
Tiếng ve sầu héo hắt trời xa
Cánh phượng hồng giọt lệ lòng ta
Buồn tê tái chiều không anh – tê tái.
*
Chiều không anh những ngày qua là vậy
Bờ vai nào em tựa lúc xa nhau
Và những lần hờn dỗi lệ ai lau…
Mi đẫm ướt chảy dài theo nỗi nhớ.
*
Chiều không anh dùng dằng đi ở
Con đường xưa một thuở ta về
Chiều không anh nỗi niềm anh có biết?
Hoàng hôn buồn chợt tắt phía trời quê.
Sưu tầm ( Thơ tình yêu hay )

Phố trẻ

Tôi đi qua phố nắng
Tôi đi qua phố mưa
Phố bây giờ đã khác
Tôi bây giờ đã xưa
Xin những người đi lẻ
Hãy nhập thành chung đôi
Phố vẫn còn mới mẻ
Tình sao nỡ cũ rồi?
Nguyễn Nhật Ánh – Blogcodon.com

Mùa đông – NVV

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi, về chẳng nói
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng.
Rồi nữa, một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi
Qua rồi mùa ân ái
Đàn Sếu đã sang sông
Em ngồi bên song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa
Mỗi ngày mỗi cách xa…
Để mặc anh đau khổ
Ái ân, giờ, tận số
Khép chặt đôi cánh song
Khép cả một tấm lòng.
Blog: Nguyenvanvui58

Chồng ơi – Thanh Vân

Vợ của chồng nhan sắc chẳng kém ai
Không trang điểm, chồng lại chê vợ xấu
Đi với vợ mà khen chân dài, người mẫu
Vợ giận rồi, thi hoa hậu, chồng nghen!
Từ dạo có chồng, vợ chẳng thích đua chen
Lo tiết kiệm, ít mua quần áo đẹp
Một năm chỉ vài ba đôi giày, dép
Phấn son nhiều tốn kém, hại làn da
Vợ lo làm, trả hiếu với mẹ cha
Nội ngoại bên chồng, bà con hai họ
Vợ trân trọng và biết ơn điều đó
Vì có ông bà, cha mẹ mới có ta!
Không mô-đen, chồng lại bảo vợ già
Trang điểm ra đường, thiên hạ nhìn rồi ngắm
Vợ biết tính chồng cũng ghen nhiều lắm
Nhưng giận rồi nên trang điểm mãi thôi
Sửa soạn áo quần, tô thắm làn môi
Chồng đừng trách, cũng đừng lo, chồng nhé !
Vợ của chồng không như là đứa trẻ
Vẫn yêu chồng, yêu có mỗi chồng thôi.
Thanh Vân

Giọt Nắng Cuối Ngày

Khi chiều tà hoàng hôn xế bóng 
Lại chốn này một bóng cô đơn 
Ngồi nhìn nắng rót nỗi buồn 
Để buông nỗi nhớ để hồn dứt day 
Biết không em bao ngày anh đợi 
Mà em đi vời vợi chốn nao 
Còn đây nỗi nhớ xanh xao 
Nỗi niềm đau xót nhói vào tận tim 
Giữa gầm trời cánh chim đã gãy 
Mất nhau rồi biết phãi làm sao 
Bây giờ lưu lạc chốn nao 
Có còn thương nhớ thuở nào đắm say? 
Chiều nay buồn ngồi đây thương nhớ 
Chầm chậm nghe tiếng thở buông dài 
Nỗi lòng nặng trĩu u hoài 
Hắt hiu giọt nắng cuối ngày quạnh hiu. 
Sưu tầm

Hoa Tím Người Xưa

Người con gái yêu màu hoa tím
Thuở học trò chuyện phiếm kể nhau
Trang sách kia phượng thắm đỏ màu
Ép đôi bướm tặng em gái nhỏ
Em ngây thơ bước trên đồi cỏ
Nhặt lá vàng mở ngỏ tình yêu
Ai có thương xin nhắn đôi điều
Lời chung thủy đừng quên hẹn ước 
Bao mùa qua ý tình sau trước
Anh chờ ngày kiệu rước em qua
Kết đôi tim hẹn chữ giao hòa
Nhưng định số truân chuyên phận gái
Trời vào thu se lạnh tê tái
Phận má hồng ngang trái tái tê
Bởi vì đâu rẽ lối đi về
Đóa hoa cũ tàn phai rã cánh
Nay dòng đời tình chia đôi nhánh
Nơi phương nào em gánh niềm đau
Chiều hoàng hôn nghe gió xạc xào
Mái trường cũ hoang tàn xơ xác
Nhìn màu hoa buồn vương man mác
Tháng năm dài tan tác chơ vơ
Tình yêu xưa vẫn luôn mong chờ
Người con gái yêu màu hoa tím !
Nguyễn Tâm

Đơn côi

Hoàng hôn xuống cho lòng em buồn thẳm
Hạnh phúc nào sao mãi vẫn xa xăm
Gió vẫn thổi vào hồn em lạnh buốt
Mưa tâm hồn làm lệ mãi tuôn rơi
Em vẫn biết cuộc đời là bể khổ
Mải mê tìm tia hạnh phúc mong manh
Đường em đi không biết anh có đợi?
Nắm tay em đi tới cuối con đường!
Có thể em không cùng anh chung bước
Nhưng xin đừng quên hết kỷ niệm xưa
Vì em biết trong dòng đời tấp nập
Vẫn rất cần hơi ấm một bàn tay
Lá vẫn bay trong buổi chiều gió lộng
Lướt mắt tìm trong khoảng trống hư không
Em mong lắm nụ cười anh ở đó
Cho hồn em vơi bớt nỗi đơn đơn côi…
St