Giá như một lúc nào đó…

“Giá mà lúc mình buồn như tận thế
Có một ai bấm máy gọi cho mình
Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ
Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh
Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối
Có một ai yên lặng nắm tay mình
Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó
Mà thương hoài với một dạ đinh ninh
Giá mà lúc mình đau như dao cắt
Có một ai chợt nói nhớ mong mình
Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu
Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa
Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực
Hết trông mong hy vọng hết cả rồi
Có ai đó bảo mình không sao cả
Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi
Giá mà lúc mình đang yêu, người đó
Gửi tin vui lên những ánh sao trời
Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc
Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!”
● {Nguyễn Thiên Ngân – Thơ buồn tình yêu}

Thơ tình anh nhớ em

Thơ tình Anh nhớ em

Anh nhớ em nhớ cồn cào, da diết
Nhớ những nụ cười, ánh mắt, đôi môi
Nhớ trái tim đập thổn thức liên hồi
Khiến một chàng trai phải bồi hồi, vương vấn
Anh nhớ em, nhớ hàng phố dài bất tận
Những con đường sao quá đỗi thân quen
Nụ hôn đầu trong buổi tối nhá nhem
Làm một chàng trai canh ba còn thao thức
Anh nhớ em…những giận hờn, ấm ức
Khi dỗi hờn, trách móc, làm ngơ
Ôm trầm lấy anh, thì thầm từng nhịp thở
Sống đến bạc đầu, gối mỏi, răng long
Anh nhớ em, lệ ứa trong lòng
Vì đợi, vì chờ, vì ngóng trông mòn mỏi
Để nơi đây mênh mông một cõi
Hỏi đến bao giờ duyên – phận mới gặp nhau?
Sưu tầm

Bỗng mơ

BỖNG MƠ

Bỗng dưng lại muốn một mình
Bỗng dưng lại muốn chút tình nồng say
Bỗng dưng hồn tựa trên mây
Bỗng dưng lại thấy đắm say thơ tình.
Bỗng dưng ánh mắt lung linh
Bỗng dưng lại nhớ bạn tình thơ ca
Bỗng dưng cứ nhớ người ta
Bỗng dưng tự hỏi hay là đã yêu.
Bỗng dưng vương vấn thật nhiều
Bỗng dưng cứ nghĩ bao điều mông lung
Bông dưng em nhớ người dưng
Người không cùng họ,không cùng lối đi.
Bây giờ người ấy làm chi
Có chút say đắm những gì em mơ
Nhớ người tình trải trang thơ
Hỏi lòng ngây dại tim khờ vì sao.
Bỗng nhiên em cứ ước ao
Xây đắp tình cảm ngọt ngào áng thơ.

T.Lan ( Thơ buồn)

Lạy anh, em đi lấy chồng

LẠY ANH, EM ĐI LẤY CHỒNG

Thưở xưa mình hẹn ước cùng nhau
Đợi mai sau kết thành duyên giai ngẫu
Em hạnh phúc bên cạnh người yêu dấu
Anh thay lòng, em nuốt lệ vào tim
Biết bao ngày trên những chuyến xe đêm
Em tìm anh vẫn bặt vô âm tín
Lệ tràn mi, cố dặn lòng câm nín
Khi anh cho người báo tử đến tìm em
Em lạnh lùng, thao thức giữa đêm
Anh đã chết, hay tình xưa đã hết
Đợi anh với những năm dài mỏi mệt
Hứa cùng anh mãi mãi chẳng thay lòng
Cúi lạy anh, em cất bước theo chồng
Thắp nén hương cho anh lần sau cuối
Em đã biết anh đường đời dong ruổi
Đang say sưa cùng những mối tình hờ
Kể từ đây em không thể đợi chờ
Cũng sẽ tin rằng anh không còn nữa
Tình nghĩa không còn, anh đã quên lời hứa
Buông tay rồi, không nặng nợ mà chi.
THANH VÂN

Em đã xa rồi

Em đã xa rồi

Cuối cùng rồi em cũng xa tôi
Còn nhắc nhở chi thêm ngậm ngùi
Duyên đã lỡ rồi đành thế thôi
Tôi cầu chúc em vui bên người.
Cuối cùng rồi chỉ còn mình tôi
Đi hết đoạn đường đầy tiếc nuối
Thương và nhớ ngày cứ đong đầy
Theo năm tháng nào có phai phôi.
Cuối cùng rồi cuối cùng rồi em
Em đã xa tôi xa thật rồi
Về nơi xa lạ vui duyên mới
Tôi tiếc thương hoài chuyện đã qua.
Chuyện từ một dạo mình đi phố
Vô tình bốn mắt chạm nhìn nhau
Nụ cười duyên thắm em vừa trao
Tôi ngỡ tình yêu thật nhiệm màu.
Cuối cùng rồi cuối cùng rồi đây
Em sẽ đi đi về chốn ấy
Em sẽ vui vui cùng một người
Thôi thế là hết hết thật rồi
Chuyện đã dở dang từ dạo ấy
Từ ngày em bỏ quê mà đi
Phương ấy bây giờ em có biết
Phương này tôi vẫn nhớ em hoài.
Sưu tầm

Biển nhớ chiều thu

Biển vẫn biết thu đi là nhớ
Nỗi nhớ miên man khắc khoải trong lòng
Thu mài miệt ươm phố vàng dâng biển
Để mỗi chiều biển cuộn sóng hoài mong.
Nguyễn Thanh Tùng

Thơ buồn Không anh – Mai Chi

……………….Thơ buồn không anh …………?”
Trong tim anh em là gì ấy nhỉ
Một nhành hoa hương ngát đã lụi tàn
Hay thân gái bến nước lắm đa đoan
Để cho anh thay lòng dễ đổi khác
Em thân bèo theo dòng đời man mác
Ngẫm chuyện tình sao lắm đỗi chua cay
Em đâu muốn nhung gấm với gót hài
Bao thăng trầm mong cuộc sống đơn giản
Nhỏ nhoi thôi ước mơ cũng giới hạn
Bởi do đâu ngang trái lắm bi ai
Được bên người lòng thanh thản nguôi ngoai
Khi xa rồi nghẹn ngào lê từng bước
Cỏ lụi tàn xuân về còn xanh mướt
Hỏi riêng em có bước tiếp được chăng
Quẳng gánh nặng em ôm hết vào lòng
Nghĩ về anh… ‘ trái tim còn nguyên vẹn.
Mai Chi

Bài thơ cuối cùng

Bài thơ cuối cùng

Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ…
Một mùa thu cũ một lòng đau.
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu ?
Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khi.
Trách ai mang cánh ti-gôn ấy
Mà viết tình em được ích gì ?
Chỉ có ba người được đọc riêng
Bài thơ “đan áo của chồng em”.
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.
Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung.
Giận anh, tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương, điệu cuối cùng.
Từ nay anh hãy bán thơ anh,
Và để yên tôi với một mình.
Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.
Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi.
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời.
Tôi oán hờn anh mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết bởi rồi đây,
Nếu không yên được thì tôi chết.
Đêm hỡi làm sao tối thế này ?
Năm lại năm qua cứ muốn yên,
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên.
Mà người vỡ lở duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.
Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ, nhớ không thôi.
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh… có một người…
Bài thơ buồn này được xuất bản năm 1938, cho đến nay vẫn không rõ tác giả là ai, nên được xem là tác phẩm khuyết danh.