Mưa của lòng em

Mưa của lòng em
Mưa vô tìng rơi…lòng người vô tình chạy…
Lòng người thay đổi hay dòng đời ngược trôi…
Mưa cuốn đi niềm đau và kéo luôn hạnh phúc…
Mưa vô tri nhưng làm người đau khổ…
Trân trân

Đêm Mưa Phố Núi

Đêm Mưa Phố Núi 
Ta một mình dạo bước Thành Phố Sương
Đêm cao nguyên trời vô tình bật khóc
Kéo vạt áo xoa bàn tay lạnh ngắt
Ánh đèn vàng héo hắt giọt mưa rơi
Giọt mưa rơi đọng lại mi mắt gầy
Suy nghĩ viễn vông tưởng chừng không dứt
Tự hỏi lòng: đã sai hay đúng?
Ảo mộng nào dệt mãi tháng ngày qua?
Mưa lạnh quá trái tim càng lạnh
Gió từng cơn se sắt bước độc hành
Tay xiết vai…cảm xúc chơi vơi
Ước là mưa vỡ tan trong màn đêm u tối
Khánh Linh

Bây giờ tôi sẽ ra đi

BÂY GIỜ TÔI SẼ RA ĐI
Bây giờ tôi sẽ ra đi
Người ơi người có nói gì nữa không?
Ba năm ân ái mặn nồng
Cũng đành chớp bể, mưa giông cuối trời
Nụ hoa trót nở mất rồi
Bướm ong, ong bướm đã dời cánh đi
Lời thề người thưở hàn vi
Trước khi từ giã xin ghi trả người
Đợi khi tôi xuống đò rồi
Pháo người hãy nổ cho người khác vui
Người hãy cười thật là tươi
(Nụ cười ngày mới quen tôi thưở nào)
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Ta dành tặng ấy bài thơ

Ta dành tặng ấy bài thơ

Lời êm êm nhẹ,như tơ giăng mành
Lại thêm một chút ngọt lành
Cũng lời hờn dỗi ấy đành quên sao?
Giả bộ quay gót làm cao
Hãy níu ta lại đi nào ấy ơi
Tâm ta như thể rối bời
Bước đi thì sợ,đứng thời khó coi. . .
Anna Lyn

Tạm biệt yêu thương

TẠM BIỆT YÊU THƯƠNG
Tạm biệt tháng năm, tạm biệt yêu thương
Tạm biệt những ngày khô hanh nắng gió
Tạm biệt con đường gầy hao dáng nhỏ
Bước em về một nẻo cứ chênh vênh
Tạm biệt mong manh, tình yêu bỏ lại
Tạm biệt nỗi buồn hoang dại trong em
Tạm biệt dòng thơ trưa nắng say mèm
Vì nỗi nhớ anh cứ trào lên dào dạt
Tạm biệt ầu ơ trưa hè em ca hát
Khúc giao mùa khe khẽ nhắc tên anh
Nhớ thương nhau bịn rịn chẳng thể gần
Đành lặng lẽ trước cây mùa trút lá
Tạm biệt gió dông trong lòng sóng cả
Phố lẻ một người day dứt bâng khuâng
Kệ mi mắt đêm đêm cứ thâm quầng
Kệ mặc em quen rồi đời cô lẻ
Tạm biệt tháng năm, em tạm biệt anh
Người em thương, chỉ một và duy nhất
Chỉ mong sao giữa dòng đời tất bật
Em và người không bước vội qua nhau !!
(Hoa xương rồng)

Đời ta

Ngồi ngẫm nghĩ đời mình chưa hết
Cớ sao lòng đã chết từ lâu
Một mình vò võ nông sâu
Tuồng đời,ta diễn ta sầu với ta.
Trăng một bóng nhạt nhoà không tỏ
Biết cuộc đời đâu rõ thực hư
Cô đơn đằng đẵng thiên thu
Ta đi bóng vẽ hình thù bước chân.
Có đôi lúc muốn gần chút nữa
Thắp lửa tình mở cửa lòng trao
Sợ không diễn trọn vai nào
Đành thôi im bặt gói vào trong tâm.
Vẫn một bóng âm thầm ta bước
Đôi vai này gánh được nhiêu khê
Cũng cam ôm những bộn bề
Bên song một mảnh trăng thề chơi vơi.
October 08,2013
Anna Lyn

Nắng ấm sân trường

Nắng ấm sân trường
Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ
Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.
Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh
Em ngồi yên uống suối mật trong lành
Thời gian như dừng trôi không bước nữa
Không gian cũng nằm yên không dám cựa
Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng
Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
Kiêu hãng khoe trên mình màu nắng ấm
Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người…
-Nguyễn Liên Châu-

Nghe thầy đọc thơ

Nghe thầy đọc thơ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời


Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

-Trần Đăng Khoa-

Xin lỗi các em

Xin lỗi các em
Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.
Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
Ai còn dằn vặt đêm sâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
-Trần Ngọc Hưởng-

Thầy

Thầy
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
– Ngân Hoàng-