Đã xa rồi

Thôi đã hết rồi em cứ đi

Tình duyên dang vỡ mơ ước gì?
Kỹ niệm sẽ nhạt theo năm tháng
Lưu luyến thêm nhiều cũng phân ly
Vai sánh bên vai bước theo người
Vui vầy bên họ sống chung đôi
Nghĩ đến anh chi cho đau khổ ?
Thêm bận lòng nhau lúc ly bôi
Từ đây đã cách biệt đôi đời
Em có gia đình anh chơi vơi
Kể như ta phải xa nhau mãi 
Cố nhân em hởi! đã xa rồi

Em sẽ yêu anh

Em sẽ yêu anh suốt một đời

Dù cho trăng hẹn có đầy vơi
Mặc cho nhân thế bao thay đổi
Em chỉ riêng anh chẳng đổi dời
Em sẽ yêu anh mãi ngàn năm
Dù rằng thân xác phải bập dầm
Dười lằn roi Mẹ răn dạy dỗ
Sợ con lạc lồi vướng sai lầm
Em sẽ yêu anh dù khó khăn
Khuyên anh nhẫn nhục chớ bâng khuâng
Có ngày cha mẹ thương nghĩ lại
Cho duyên đôi lứa được kết thành

Tha thứ

Ghét anh quá ! sao anh trễ hẹn?
Để em đây mắc cở với người
Nhìn họ đang âu yếm, cười vui
Em ngượng nghịu, cắn môi suy nghĩ :
“Anh đến trễ! Vô tình ? cố ý” ?
Em không còn lý trí giải phân
Phải chăng em bạc phước vô phần ?
Tình không được anh yêu trọn vẹn ?
Chiều dần buông, anh rồi chợt đến 
Em quá mừng, e thẹn cúi đầu
Lời lỗi xin, anh nói một câu
Em cảm động, ngã đầu tha thứ

     

Người phụ tôi rồi

Nếu ngày ấy lời yêu anh đừng ngỏ
Thì em đâu có sầu khổ biệt ly
Nhớ ban đầu em đâu biết chi chi ?
Tại anh đó! trách gì khi đã lỡ ?
Lần đầu tiên em thật tình lo sợ
Sợ mẹ cha biết được chuyện chúng mình 
“Con gái mà không biết giữ tiết trinh 
Biết đâu hắn không thật lòng chung thủy”?
Anh khôn ngoan, còn em vì bồng bột
Trao anh rồi, cứ đêm ngẩn ngày ngơ
Nhớ anh nhiều, tâm sự trải trang thơ
Riêng anh lại ơ hờ, luôn trễ hẹn
Khi nhận được tin em đang mang nghén
Anh lìa xa, chẳng còn đến thăm em
Cho em buồn, đời đã mất màu xanh
Trong bóng tối, em âm thầm đếm bước
Tìm anh yêu trong dòng người xuôi ngược
Anh đâu rồi! Anh thật sự bỏ em?
Đời từ đây có chăng chỉ màu đen

Em gục ngã trước đèn khuya đối bóng !

Tình đã vỡ

Lặng nhìn những áng mây trôi
Lá đưa theo gió, mưa rơi rì rào
Con tàu vượt sóng lao xao
Người thương năm cũ nơi nào gởi thân ?
Để rồi lòng mãi buâng khuâng
Luyến thương cho mấy cũng phần riêng ta
Ta đây, người đó cách xa
Sông Ngân cách trở, bao giờ gặp nhau
Lòng anh trĩu nặng ưu sầu

Tương tư ôm khối tình đầu vỡ tan!

Thơ tình, tình bay cao

Hôm qua,qua phố chợ

Một mình thấy bơ vơ
Gặp ai cũng hững hờ
Chẳng gặp người trong mơ !
Hôm kia ngang xóm vắng
Bước vào ngõ nhà em
Tay em buông cánh rèm
Như không hề biết quen
Sang tận làng bên kia
Nơi đón đợi ai về
Nhưng đường xưa vằng bóng 
Vì ai quên câu thề
Hôm nay tôi dạo chơi
Nhập cuộc với thế đời
Nghe hồn mình chơi vơi
Lạc lỏng giữa dòng đời
Đêm nay tôi biết em
Sáng không trống không kèn
Em bước đi vội vã
Để tránh mặt người quen
Tôi biết thân nghèo khó
Tình yêu đâu dám ngõ
Nên tình vụt bay cao
Vãy tay ,vẫy tay chào

Lấy chồng xa xứ

“Ba đồng một mớ đàn ông”
Vội chi em sớm lấy chồng phương xa ?
Để nơi phố thị phồn hoa
Ánh đèn mờ ảo, xót xa tình nhà

Còn đâu dưới ánh trăng tà
Đầu xanh hai mái thiết tha nguyên cầu
Mong rằng tình được bền lâu
Đừng ai để khổ, để sầu cho ai !

Thương nhau lòng chớ đổi thay
Dù cho tháng lụn, năm dài xa nhau
Một lời ân ái đã trao
Dẩu cho địa vị, sang giàu chẳng ham

Nhưng rồi em đã sang ngang
Lấy chồng xa xứ bẽ bàng duyên tôi
Bây giờ em cảnh đơn côi
Nhớ cha, thương mẹ, nhưng người còn đâu

xa con người quá ưu sầu
Nhớ con mang bệnh sớm chầu Diêm vương
Giờ thì cách trở âm dương
Mộ đà xanh cỏ, con cưng chưa về

Em ơi hảy chọn tình quê
Sớm nên thức tỉnh quay về nơi xưa

Em đã lấy chồng

Chuyến đò xuôi, đưa em về Chợ Lách

Lòng chợt buồn, bởi xa cách người yêu
Em về quê, lòng tôi nhớ thương nhiều
Bao mộng ước, nhiều điều anh chưa nói !
Không từ biệt,sao em đi quá vội?
Anh chưa ngỏ lời, để nói tiếng yêu em
Trở lại nhà, càng cãm thấy buồn thêm
Người xưa đó, giờ đây đà vắng bóng
Có còn chi, cho anh mang hi vọng?
Khi nghe tin ai, cất bước theo chồng!
Con đò chiều, vắng khách lúc trời đông
Tôi cãm thấy, tâm hồn mình lắng đọng
Đã hết rồi, còn gì mà mong ngóng
Đành cam lòng, chôn ước vọng ngày xưa
Tình bay cao, theo gió thoảng mây đưa
Xin vĩnh biệt, tiển đưa em lần cuối!

Tự an ủi

Muốn ngõ lời yêu, nhưng ngại ngần
Trong túi bạc tiền, chẳng một phân!
Chỉ ngại nói ra ,rồi ân hận
Em sẽ chê anh” thằng cù lần”?

Cuộc sống đời anh, lòng sạch trong
Lắm khi đói rách, xác lưng còng
Quần quật suốt ngày, không đủ sống
Còn gì hi vọng, để mà mong ?

Nên em đã vội vã sang ngang?
Không lời từ biệt ,em phũ phàng
Ôm mối tương tư, anh buồn nản
Hận đời, giận luôn kẻ phụ phàng

“”Nghèo khổ, lầm than cũng tại mầy!
Trách mầy, không trách, trách ai đây?
Từ nay mãi mãi, thân cô độc
Còn có ai thương, ai đoái hoài ?””

Biết đâu rồi sẽ có được ngày! ?
“Mega” độc đắc trúng vô ngay
Trở thành triệu phú, nhiều người “khoái”
Lắm cô gái đẹp, xếp hàng dài???

Thơ tình Nếu biết rằng em …

Nếu biết rằng em dạ hững hờ

Còn chi hứng thú nhả vần thơ
Gục đầu tì bút trên trang vở
Suy nghĩ vẫn vơ suốt mấy giờ
Nếu biết rằng em đã yêu ai
Người ta tốt mã lại đẹp trai
Suốt tháng quanh năm bên con gái
Biết thân hiểu phận anh chạy dài!
Nếu biết rằng em với ai kia
Dạo chơi từ sáng tới nữa khuya
Mặc cho hàng xóm cười mai mỉa
Những chàng trai trẻ đứng chầu rìa
Nếu biết rằng em sẽ “cống chò ” (có chồng )
Bây giờ tôi đã rỏ nguyên do
Thủ thân an phận vì còn khó
Sang giàu,nghèo túng dám đâu so