Lỡ hẹn mùa noel….

Ta nặn cho mình bằng bông tuyết trắng phau
Hương ngày cũ của mùa Noel trước
Cây thông già nua biết có còn ao ước
Về nụ cười quá đỗi ấm yêu thương

Tuyết vẫn vẩn vơ phủ lên những ngả đường
Nơi thánh giá tiếng chuông chiều vọng đến
Món quà năm nay thôi lại đành lỗi hẹn
Mong nơi nào người ấm tạm vần thơ

Gửi những tình yêu trên trần thế vu vơ
Mong hạnn phúc không thẹn lòng với Chúa
Ban phát nhân gian xóa lời nguyền muôn thủa
Bởi giáng sinh rồi – gom lại củi năm xưa…

Thêm một lần chúa xuống dương gian

Em hát lại bài thánh ca năm trước 
Thêm một lần chúa lạc bước dương gian 
Thêm một lần giữa những thênh thang 
Em dừng bước và quay dầu nhìn lại . . . 
Nỗi buồn nào em đánh rơi vương vãi 
Như dấu chân con tuần lộc lạc đường 
Có món quà nào cho những vấn vương 
Để ai đó giáng sinh này không khóc . . . 

Thánh đường vắng tiếng chuông chiều xa vọng 
Chúa bỏ quên bên góc giáo đường 
1 lời nguyện cầu cho những yêu thương 
Bỏ đi mất để bây giờ đã lỡ . . . 
Giáng sinh này xin giọt buồn đừng vỡ 
Đừng đợi mong lời nguyện ước ngày nào 
Quà tặng cho mình chỉ có những vì sao 
Dẫu đã biết noel nào cũng lạnh . . .

Thơ buồn nhớ kỷ niệm xưa

Những lẵng hoa tim,trắng,vàng,đỏ

Đung đưa bên cử sổ phòng ai
Muôn sắc hoa gợi kỷ niệm năm nào
Nhớ sân trường ,hè phượng đỏ thắm màu
Nhớ những chiều dạo phố cùng nhau
Những tối ôn thi ,rộn tiếng ve sầu
Những ngày về nông thôn gặt lúa
Nhớ thời thanh xuân sôi nổi hào hùng
Nhớ những trận chiến rực lửa trên không
Xao xuyến trong lòng bao kỷ niệm
Gian khổ khó khăn,đạn bom không sợ
Hoa thắm màu ,thắm nỗi nhớ nhung
Cuộc đời ta như ảo ảnh hư không
Như gió thoảng,bóng chiều qua cửa sổ
Những lẵng hoa rung rinh theo gió
Tiếng chim khướu hót vang,tơ rối cõi lòng.

Minh Gương Nguyễn

Bài thơ chiều thu

Ngoài hiên mưa nhè nhẹ

Xam xám một khoảng trời

Mây chiều vương vương khói
Lả tả lá vàng rơi
Man mác buồn chơi vơi
Mùa thu hiu hắt lạ
Cuối vườn xào xạc lá
Chuông chiều hôm đổ hồi
Nỗi nhớ trong nỗi nhớ
Quê hương mình xa xôi
Mưa ngâu chiều bay bay
Thoảng mùi hương rất lạ
Rung rinh cành hồng nhỏ
Trời thu chiều say say.

Bài thơ về tâm lý ngươi già

Tuổi già lạ lắm ai ơi !

Nhiều chuện buồn cười,nghe thật khó tin
Tuổi già lẩm cẩm hay quên
Kính đeo trên mắt,đi tìm khắp nơi
Tuổi già vẫn thích đi chơi
Thăm bạn cùng tuổi,thăm người thân quen
Tuổi già thèm bát canh ngon
Thích lời nói ngọt,thích con cháu chiều
Tuổi già cần được thương yêu
Con cháu hiếu thảo là liều thuốc tiên.
Tuổi già vẫn thích làm duyên
Thích được khen trẻ,thích quên mình già
Tuổi già vẫn hát tình ca
Vẫn thích nhảy múa,vẫn son đố mì
Tuổi già vẫn thích vân vi
Vẫn thích tình cảm,vẫn ta với mình
Muốn được mọi người quan tâm
Thích được trò chuyện,thích gần cháu con
Tuổi già ngồi khóc nỉ non
Chạm lòng tự ái,chẳng còn thích chi
Ai ơi chớ có nghĩ suy
Tuổi già vậy dó,đôi khi thất thường.
(sưu tầm)

Thơ mùa đông gió bắc lại về

Đêm qua gió bắc về

Ào ào ngoài cửa sổ
Gió lùa qua khe cửa
Rung rung tấm rèm thưa
Nằm suy nghĩ vẩn vơ
Bồi hồi bao kỷ niệm
Trong phòng hơi ớn lạnh
Thao thức suốt đêm trường
Lá khô rơi ngoài vườn
Cây chuyển mình răng rắc
Gặp gió mùa đông bắc
Nhớ mùa đông năm xưa
Một tiêng chim vu vơ
Trong đêm khuya quạnh quẽ
Tiếng lá rơi khe khẽ
Báo hiệu thu đang tàn
Nỗi nhớ cứ ngập tràn
Quê nhà xa tit tắp
Bao kỷ niệm đầy ắp
Những năm dài tuổi thơ.
Minh gương Nguyễn

Thơ về rượu thăm bạn

Thương ông ông ốm vì rượu
Ông say ông ngã để biêu cái chần
Thương ông vợ con phàn nàn
Thăm ông tôi biếu quả càm cân tao
Mong ông chén thật mạnh vao
Hoa quả lắm chất dồi dào sinh tô
Thuốc thang ông gắng tẩm bô
Khỏi mang tiếng xấu là đồ quá chen.
Sưu tầm

Thơ buồn đêm

ngồi buồn trông hướng phương xa
đêm khuya còn lại mình ta với đời
ngồi đây ta đếm sao trời
một mình lẻ bóng ở nơi quê người
làm sao có thể mỉm cười
khi ta là một con người cô đơn
làm sao người hiểu ta hơn
làm sao vơi bớt nỗi cô đơn này
làm sao có những tháng ngày
chia bùi sẻ ngọt đắng cay cuộc đời.

Bài thơ buồn tha hương

gió chiều nay thổi về đâu

cho lòng man mát nỗi sầu cô đơn
gió chiều thổi nhẹ từng cơn
cho đàn lỡ nhịp nỗi hờn vương cao.
gió chiều nay thổi lao xao
lá rụng về cội,mưa rào lê thê
xa xăm một bóng đi về
cô đơn người bước,tỉ tê giọt sầu.
người đi chẳng biết về đâu
chân mang nghĩa nặng tình sâu bước dời
người đi bóng khuất giữa đời
lòng mang tâm sự chẳng lời nên câu.
người đi đi mãi về đâu
phong ba số kiếp biết đâu là bờ
người đi biết đến bao giờ
tìm gặp hạnh phúc ,bến mơ đợi người.

Thơ buồn người đã hứa

Người hứa đưa tôi dạo ngân hà 
thăm sao Ngưu, Chức vũ trụ xa 
tôi về sửa soạn khung tình nhớ 
chưa kịp dệt thiêu đã phai nhoà 

Người hứa cùng tôi ngắm trăng lên 
ba mươi trời tối, tôi mắc đền 
vỗ về người bảo rằm, trăng sáng 
chưa kịp đến ngày, người vội quên 
Người hứa tặng tôi vạn dòng thơ 
thơ chưa kịp viết đã xa mờ 
tình tôi theo sóng vào bờ đá 
đá cọi đuổi xua, vỡ ước mơ 
Người hứa cho tôi giữ ảnh hình 
để tìm nhau ở giấc mộng xinh 
hình chưa kịp nhận thành ảo ảnh 
tôi đứng chơ vơ, tự ngắm mình.