Bài thơ về trăng

Trăng khuya trăng khuyết trăng mờ

Trăng ơi có tự bao giờ hỡi trăng
Trăng mờ sương phủ mây giăng
Trên kia có phải chị Hằng đứng trông
Trăng buồn trăng biết gì không
Nơi đây có kẻ nhớ mong một người
Nhớ ai những lúc khi cười
Làm ta xao xuyến biết đời nào quên
Tình nào đã khắc ghi tên
Lệ nào đã lỡ rơi trên mắt rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Còn đây ký ức trong đời khó phai
Tìm vui với chén men say
Mong sao đến một ngày sẽ qua
Bởi buồn đâu chỉ riêng ta
Buồn trong nhân thế đâu là riêng ai
Chỉ cần nghĩ đến ngày mai
Năm dài tháng rộng phôi phai tình này.
Nguyễn Hữu Hiệp

Nhớ hôm nào …

Nhớ hôm nao tình buồn biết mấy

Để quên đời tìm chút niềm vui
Người say sưa vui với cây đàn
Tình đã lỡ không hờn không oán
Rồi từ đó khi buồn người hát
Với cây đàn dạo phím ngân nga
Vì khi buồn người mới hát ca
Dù lỡ nhịp vui nào ai nhớ ?!
Nguyễn Hữu Hiệp

Thơ buồn thôi nhé người cũ

Thôi nhé quên đi đừng bao giờ nhắc tới

Cũng đừng buồn đừng nhớ để làm chi
Người hổng thương dù ta còn vương vấn
Thì bụi mờ cũng phủ lấp lối ta đi
Khi bao nhiêu ân tình chia lối rẽ
Dù con đường ta chọn của riêng ta
Dù ai thương ai hờn hay ai oán
Biết đoạn trường ta đã lỡ trót mang
Dẫu bao nhiêu tủi hờn và căm giận
Trách làm gì lỡ nhịp mối đường tơ
Người cũng quên đừng bao giờ nhớ nữa
Thôi cũng đành theo lối cũ đường xưa?
Nguyễn Hữu Hiệp

Thơ buồn nửa đêm

Đêm khuya người lại đánh đàn
Ngân nga khúc hát lỡ làng không tên
Vì buồn người cố tìm quên
Hay vì nỗi nhớ trong đêm làm buồn

Người buồn ai có biết không?
Hay là người giữ trong lòng mãi thôi
Cũng buồn lặng lẽ đêm trôi
Thời gian đâu có đợi người mãi đâu

Cớ sao nhớ mối duyên đầu
Tình rơi vực thẳm hố sâu mất rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Núi kia còn đợi bồi hồi tiếc thương

Giống như bốn bể trùng dương
Sóng xô sóng trước lẽ thường mà thôi
Biết sao đây hỡi cuộc đời
Nói cho ta biết một lời mà thôi

Để không nghĩ chuyện xa vời
Tìm về lặng lẽ một thời xa xưa ?!

Nguyễn Hữu Hiệp

Một ngày nghỉ

Hôm nay chủ nhật đi chùa

Cầu mong khấn nguyện điều chưa toại thành
Mọi người nhìn khắp xung quanh
Ai cũng hớn hở thành tâm một lòng
Dòng đời biển rộng mênh mông
Thế gian thử hỏi ai không muộn phiền
Con người đâu phải như tiên
Dòng đời xua đẩy tình tiền trái ngang
Một khi đời đã trót mang
Nghiệp ta phải trả nhân gian kiếp này
Phải chi là giống cỏ cây
Hay là ngọn gió áng mây trên trời
Chẳng cần phải nghĩ người ơi
Chẳng thương chẳng nhớ người nơi phương nào
Người còn nhớ chuyện hôm nao
Là tình còn mãi dạt dào chẳng êm
Thôi gác lại chuyện êm đềm
Bây giờ kể tiếp chuyện thềm trước sân
Trước sân chính điện hai tầng
Có hồ rùa nhỏ có hàng cây xanh
Có tượng Phật bà Quan Âm
Có cây hoa nở quanh năm đó là
Giống cây tên gọi Tha La
Có trong khúc hát bài ca não lòng
Chính điện Thầy giảng bên trong
Bên ngoài mưa đổ mưa không chịu ngừng
Mưa buồn mưa chẳng chịu ngưng
Thời gian tĩnh lặng theo từng giọt mưa
Cuối buổi thì đã giữa trưa
Cơm chay có sẵn ai chưa về nhà
Ở dưới tụ bảy tụm ba
Người ngồi rửa chén lau nhà dọn cơm
Mình ngồi lau dọn tinh tươm
Nào chén nào dĩa chẳng buồn nữa luôn
Đói quá cơm hổng ăn luôn
Ai kêu thì nói ăn cơm sáng rồi
Nói thì là nói vậy thôi
Bụng cứ đánh trông liên hồi chẳng ngưng
Ngoài kia mưa vẫn chưa ngừng
Cổng chùa vắng lặng mưa dừng mãi rơi
Nhanh chân về vội mà thôi
Mưa rơi ướt áo biết nơi nào dừng
Đi mưa nhưng cũng vui mừng
Một ngày ý nghĩa ta từng trải qua
Giờ buồn nghe một khúc ca
Vì đợi vẫn đẹp vẫn là của ta ?!
Nguyễn Hữu Hiệp

Thơ tình buồn nguồi ngắm trăng

Ngồi buồn ngắm ánh trăng thanh
Sao thời gian lại trôi nhanh hững hờ
Có trăng có gió thành thơ
Có đàn ta hát vu vơ lời tình
Buồn vì chỉ có một mình
Phải chi có bạn tâm tình thì vui
Buồn theo năm tháng chôn vùi
Câu ca tiếng hát làm vui cuộc đời
Men say tiếng nhạc lả lơi
Quên đi những chuyện trong đời đã qua
Lời tình một khúc hoan ca
Lắc lư theo nhạc mình ta với đời!

Nguyễn Hữu Hiệp

Một người đã xa


Một người đã xa
Em muốn khóc cho nhẹ bớt cõi lòng
Cho vơi đi hình bóng anh, trong em luôn rực cháy
Có những lúc em muốn vùng ra và bỏ chạy
Để nỗi nhớ anh không dậy sóng trong tim.
Có những khi em muốn nhấn chìm
Những cảm xúc trong em bừng lên, thiêu đốt
Có phải đôi mình trẻ con và bồng bột?
Làm hoang tàn, lạc lối một tình yêu.
Cũng có thể ta yêu nhau chưa đủ nhiều
Nên buông tay nhau trong chiều buồn, hoang hoải
Có khi nào, anh chợt giật mình nhìn lại
Để thấy mắt em sương đọng lại trên mi
Có những khi em muốn ngủ li bì
Để khi dậy, em cho anh vào giấc mộng
Khi đấy tim em không còn nhói đau và xúc động
Những lúc ai đó vô tình gợi nhắc tới anh
Một đêm dài, mình em nhỏ bé, mong manh
Gió mùa đông quất từng hồi làm em buốt lạnh
Mưa vô tình sao không chịu tạnh
Cứ mãi rơi hoài, gió gào thét tên anh
Trái tim em có phải quá mong manh?
Tưởng mấy lần đã lành sao còn buốt nhói
Những lúc buồn nó vẫn cồn cào và réo gọi
Bao yêu thương nhung nhỡ mãi khôn nguôi
Đã bao lần em gửi anh vào miền kí ức xa xôi
Nhưng sao em cứ quay đầu nhìn vào quá khứ?
Nụ cười anh, tâm trí em sao cứ giữ?
Để mỗi đêm về lại nhung nhớ ưu tư…
Nỗi đau mà sao em cứ cố giành lấy khư khư
Sao không cho ngủ yên nơi thẳm sâu miền kí ức
Để một ngày nó không còn đau và thổn thức
Bầu trời bình yên, nắng sẽ sáng rực tình em.
Nguồn sưu tầm

Phố buồn cô đơn

Phố buồn cô đơn
Gió đã trở mùa… em ở đâu?
Để anh tan nát trong cõi sầu
Cafe một mình anh đơn độc
Phố vắng, đêm buồn… nhớ thương nhau
Đông đã sang rồi đông đã sang
Phố buồn mình anh bước lang thang
Đường đời lắm nẻo đầy sương gió
Kiếp làm người còn phải gian nan
Mùa noel nào ta có em
Tình vẫn ngọt ngào sao nở quên?
Bên nhau rồi để xa nhau mãi
Bồi hồi trong nỗi nhớ dịu êm
Từ mùa đông ấy anh ra đi
Giọt sầu ai khóc buổi chia ly?
Hoàng hôn màu tím loài hoa biển
Cũng gục đầu cho mối tình si.
Nguồn sưu tầm

Thơ tình đừng hỏi tại sao tôi yêu em

Em đừng hỏi tại sao tôi yêu em
Tôi chẳng có câu trả lời nào cả
Gói hồn tôi nhờ em cất giữ
Biết người ta có chịu ưng lòng?
Đừng hỏi tại sao tôi nhớ em
Câu trả lời chỉ là im lặng
Ngày xa cách tưởng mười năm không gặp
Hoa héo tàn như thiếu nửa giọt sương
Lần gặp gỡ có phải là định mệnh?
Bóng hình em tiềm thức mãi nghĩ suy
Yêu là yêu không ai trả lời được
Tại sao nàng cho lãng tử chờ mong?
Đừng hỏi nhé người con gái tôi yêu
Để tôi đốt chút lửa tình sưởi ấm
Mùa đông về không hề se lạnh
Tuy rằng em giờ chưa cạnh bên tôi.
Nguồn sưu tầm

Đầu xuân và nỗi nhớ

Ta lại nhớ nhiều, buổi chiều nay
Ngoài kia, mưa bụi lất phất bay
Lòng ta lạnh lẽo bên nỗi nhớ
Chẳng biết cùng ai để tỏ bày.
Ta nhớ quá nhiều, buổi chiều nay
Đông tàn, xuân tới, ngập heo may
Ai ơi, nỗi nhớ, còn hiu hắt
Chẳng thể làm sao được đủ đầy.
Ta lại nhớ nhiều, lúc xuân sang
Ngắm xuân mà lòng lại ngỡ ngàng
Bao mùa xuân nhỉ, bên nỗi nhớ
Nhớ hoà trời đất, nhớ mênh mang.
Mây trắng ngẩn ngơ, trộn khói bay
Gió vờn bóng gió, suốt đêm ngày
Mênh mang điệu nhạc, xuân đưa tới
Rượu nồng chưa cạn, đã ngà say.
Nỗi nhớ đầu xuân, mãi ngập lòng
Bóng người trong mộng, mãi chờ mong
Người đi nơi ấy nhiều nỗi nhớ
Nỗi nhớ đầu xuân, nhớ đỏ lòng.