Mẹ ơi?

Xưa nghèo con chẳng có gì
Khi về thăm mẹ gói mì nắm thôi.
Bây giờ cuộc sống khá rồi
Của ngon, vật lạ khác hồi ngày xưa
Con về gọi mẹ, chẳng thưa?
Lẫn vào trong gió, trong mưa ngoài đồng.
Mẹ đâu rồi, có biết không?
Con cùng với chồng về lạy mẹ đây.
Mênh mông Trời thẳm Đất dầy…
Giàu mà… mất mẹ, lòng này sao đang!

Quà thăm mẹ chỉ khói nhang
Nghẹn lòng con với hai hàng lệ rơi.
Sưu tầm

Thơ buồn chờ người bên ấy?

Anh biết rồi sao vẫn mãi khổ đau

Mãi hi vọng vào những điều không tưởng

Thời gian trôi em làm sao hiểu được

Có lúc anh cần,cần lắm một vòng tay

Em có về nghe ngọn gió heo may

Rơi trên lá thì thầm lời ngóng đợi

Tiếng yêu ơi có khi nào đã vội

Bởi anh còn yêu lắm một người xa

Nói lời yêu anh chẳng kịp nhận ra

Rằng khoảng trống giữa lòng anh: rất rộng

Nên em ơi khi giật mình tỉnh mộng

Anh dại khờ mang thương nhớ vào thơ

Anh đi rồi em có thấy bơ vơ

Thấy nhung nhớ khoảng trời xanh màu nắng

Hay lặng lẽ giữa muôn ngàn cay đắng

Để dòng thơ chất chứa mãi niềm đau

Có phải chăng lòng người lắm nông sâu???

Em cũng thế- chiếc lá rơi buồn nhỉ!!!

Thế nên khi em nói lời chung thủy

Anh bảo rằng : ” em cũng sẽ đổi thay…”
Sưu tầm

Thơ Buồn Tiễn người đi

ngày xưa ơi, chăn trâu cắt cỏ

tôi mến em cũng từ thủa đó

chuyện tình ngây ngô thời niên thiếu

yêu nhau nắm tay chưa từng có

mà chao ôi đẹp biết nhường nào


năm năm đại học xa đằng đẵng 

hay tin em đã theo chân người

ngày lễ vu quy em đẹp lắm

em đây rồi, không phải của tôi

mắt buồn , lệ rơi , tim đau nhói…

Người đi có nhớ

Người đi có biết đường dài ?

Mưa sa bão táp, hoa nhài nhạt phai

Người đi có nhớ đến ai ?

Lệ rơi mưa tuyết, sương mai thẫn thờ

Người đi, lòng người xác xơ

Có chăng hay biết người xơ xác lòng ?

(trich Thiên đế kiếm Get Backer dịch)

Tình buồn

 

Anh đi rồi còn ai lại nơi đây
Nghe em kể chuyện ngày xa, xa lắm
Có chú dế cũng học đòi mơ mộng
Cất điệu buồn đêm tối hát nỉ non
Anh đi rồi bỏ em lại héo hon
Nhành tigon hình trái tim tan vỡ
Và từ đây em không còn lo sợ
Mất anh rồi tất cả hóa hư không.

Có thể

CÓ THỂ

(sưu tầm)


Có thể rồi anh sẽ lãng quên

Lời yêu thương trao nhau nhiều năm cũ

Phố ngày xưa cây xanh màu nhung nhớ

Anh đi rồi góc phố cũng buồn tênh

Có thể rồi anh cũng sẽ quên em

Quên những gì ta gọi là kỷ niệm

Màu thời gian biết có còn tha thiết

Anh đi rồi kỷ niệm hoá không tên

Có thể rồi sẽ đến một ngày xanh

Hạ sẽ nồng nàn hơn ngày xưa, có thể

Trăng mười sáu sẽ tròn hơn nỗi nhớ

Gió chẳng vô tình đưa mây trôi xa

Có một ngày mình sẽ chợt nhận ra

Đã có lúc yêu nhau nhiều đến vậy

Hương thời gian ở thiên đường nơi ấy

Vẫn riêng em trong nỗi khát mong chờ… 

Thơ buồn Niềm riêng

Có nỗi niềm riêng không nói nên lời
Ta thờ thẫn giữa dòng đời nghiệt ngã
Níu ngày qua , ôi tháng ngày êm ả
Thời gian ơi  sao ngươi quá vô tình !

Xót xa nhiều nên cứ mãi lặng thinh
Đêm hun hút ôm chính mình bật khóc
Bao dấu yêu , bẽ bàng trong phút chốc
Tan tác bay lơ lửng cuối chân trời

Mỗi đêm về nghe lạnh lắm tình ơi !
Lang thang mãi phố khuya buồn xa lạ
Thả bước chân nghe hồn mình rệu rã
Giọt đắng trào…..làm nghẹn cả buồng tim .

Phương Nghi

Thương lắm miền Trung ơi

“Ai ơi thương lắm miền Trung

Năm nào cũng vậy bão bùng ập vô

Gió lùa đổ lúa mất ngô

Nước lên gà lợn mọi đồ cuốn theo

Nhà tranh vách lá đã nghèo

Trẻ thơ ánh mắt trong veo thương lòng

Miền Trung nơi ấy cầu mong

Bão nhanh qua để nắng hồng ánh dương

Miền Trung máu thịt yêu thương

Bão qua Nam Bắc hai phương hướng về” 

Thơ cảm động chia sẻ bão lũ miền Trung ruột thịt rất hay

Đất nước tôi như một con tàu
Mũi thuyền rẽ sóng, Mũi Cà Mau…

Ai đó nói…
Đất nước tôi như một con rồng
Đầu rồng phía Bắc cổ vươn cao.
Từ hai phía, miền Trung ơi ở giữa.
Tan nát lòng mỗi năm bão đi qua.

Dài rộng thế mà nhỏ nhoi trước bão
Chẳng năm nào không tàn phá quê tôi
Trong biển nước mà cạn khô dòng nước mắt.
Biết thế lâu rồi nhưng chưa thể đổi thay
Nào hồ chứa, nào quy trình xả lũ.
Đến lúc nào đây, Quê có được yên bình…

Đời ngắn ngủi và mong manh biết mấy
Khoảnh khắc biệt ly như tia chớp của trời.
Vừa tàn nhẫn vừa như là thương hại
Để lại sau sau lưng bao hệ lụy cho đời.

Miền Trung ơi, năm nay… bão lại về
Điệp khúc ấy, mỗi khi nghe, lòng quặn thắt
Lại nước mênh mông, lại tan nát cửa nhà
Nhiều số phận xuôi theo dòng nước lũ

Nhiều gia đình mất mát người thân
Những bà mẹ mất con trong gang tấc
Cha mất con, những người vợ mất chồng
Không thể nào tin và có thể nào tin…

Đau đớn tột cùng, nước mắt chảy vào tim
Còn chưa đủ hay sao hỡi Trời cao Đất thẳm?!
Hãy để cho quê tôi một chỗ đứng an toàn
Để nước mắt không còn rơi xuống nữa
Để mẹ và các em tôi có cuộc sống yên bình

Tôi tha thiết mong các nhà khoa học
Gắng sức tìm ra một giải pháp vẹn toàn
Để cứu lấy những người dân khi bão lũ
Tôi rất sợ một điều xưa cũ:
Ủng hộ miền Trung sau cơn bão “Số nhiều”

Mặc dù vậy, tôi cũng xin tha thiết…
Mong mọi miền quê chia bớt nỗi đau này
Các nhà tài trợ, các doanh nhân thành đạt
Những tấm lòng hảo tâm, không cứ giàu nghèo

Cùng san sẻ giúp miền Trung lành lại
Sau cơn bão của thiên nhiên đến cơn bão cuộc đời
Tươi tốt lại tình yêu thương quên lãng
Có vẻ dần vơi trong cuộc sống vội vàng

Nhanh đắp lại sông tình đời đang cạn
Chắt chiu dần, chẳng mấy sẽ đầy thôi
Tôi xin gửi tấm lòng vào bài thơ viết vội
Miền Trung ơi! Đau đớn sẽ lắng dần…

Ai nói sợ mùa đông

Trên con đường mùa đôngCây không còn lộc biếc
Con chim ngừng tiếng hót
Nằm trong tổ trú đông.
Dạo trên phố mùa đông
Đoàn người đi vội vã
Ai cũng thật hối hả
Để mau quay về nhà.
Trên bờ sông mùa đông
Vài đôi tình nhân đứng
Nép mình như gần lại
Sợ gió lạnh ùa về.
Khi qua nhà mùa đông
Bữa cơm thật đầm ấm
Mọi người thật đông đủ
Khi mùa đông đã về.
Dạo qua chợ mùa đông
Ngọn lửa hồng nồng ấm
Những người đi buôn bán
Chia sẻ chút hơi nồng.
Nếu không có mùa đông
Sao biết tình nồng ấm
Sao biết được giá trị
Dù rất đỗi bình thường.
Nếu không từng vấp ngã
Sao biết được thành công
Nếu không từng lạnh giá
Sao biết nắng mai hồng.
Đừng nói sợ mùa đông
Phương Thảo