Thơ buồn mùa đông buồn

Thế là lại đến mùa đông 

Lạnh lùng một bóng biết cùng ai đây. 

Em vui đùa rỡn với mây 

Lối xưa gió hú có hay tôi buồn. 


Biển khơi sóng vỗ dập dồn 

Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu. 
Chân trời xa tít về đâu? 
Sao không lên tiếng một câu yên lòng. 

Lúa chiêm xanh ngắt ngoài đồng 

Thiếu tay em chậm trổ bông mất rồi. 

Khói lam chiều tím lưng đồi 

Vô tình quên hết nụ cười luyến lưu. 

Đông về giá lạnh đìu hiu 

Tái tê nhịp bước cô liêu một mình. 

Vắng em chỉ bóng không hình 

Qua sông bỏ lại chuyện tình dở dang.

Trung Dũng

Thơ tình Trăng thu

Chiều tàn…sùi sụt tiếng mưa rơi

Nhớ ai không nói được thành lời

Trăng thu ẩn hiện mây che khuất 

Chị Hằng thổn thức dạ đầy vơi…


Chú Cuội buồn nấp ló trong mây

Cuội xuống cùng ta cạn chén này!

Góc phố xôn xao đàn trẻ nhỏ…

Ta ngồi độc ẩm chút men cay….

ST: LeTranMinh Blog

Có thể một ngày

Có thể một ngày anh sẽ hết yêu
Em của ngày xưa anh chờ đợi
Cuộc sống bình yên trôi qua vội
Trải nỗi buồn sâu thẳm trái tim
Có thể một ngày anh sẽ hết mơ
Về em trong chiều mưa đổ
Lặng bước chân qua từng con phố
Gạt đi dần nỗi nhớ trong anh
Có thể một ngày em hẹn anh
Nhưng không phải như thời áo trắng
Anh chờ em buổi chiều vắng lặng
Còn gì những kỉ niệm đã qua!
Có thể một ngày em mặc áo hoa
Anh chụp ảnh cùng nhưng không là chú rể
Em vẫn cười, cười dịu dàng như thế
Lúc đó rồi liệu anh có còn yêu?
Nhưng một ngày anh cũng sẽ yêu
Và người đó không còn là em nữa
Xa rồi em… Tình yêu một nửa
Trả lại cho anh một nửa tình yêu…

Mùa thu không em

Anh gửi vào gió chút yêu thương
Khi mùa đông không về quanh đây nữa
Cơn gió lạnh se sắt tâm hồn lạnh
Chiều nghiêng mình bên ngõ vắng xôn xao
Gió ước ao một lần ôm trọn lá
Lá xa cành bỗng chốc hoá tinh không
Cây hao gầy khép mình bên thu cuối
Lá xa rồi cây biết phải sao đây?
Chuyện lá cây như bản tình dang dở
Của năm nào anh viết tặng riêng em
Tháng năm xanh ít nhiều phai màu bạc
Xa em rồi! Phím đàn cũng lặng câm
Từng đêm vắng lang thang góc phố nhỏ
Anh tìm về nơi nỗi nhớ yêu thương
Của hoàng hôn một thời rực rõ
Của một ngày rạng vỡ yêu thương…!!!

Thơ tình Cô đơn

Thôi kệ ta đi
Ngoan nào nước mắt
Cớ gì phải khóc
Khi người xa xôi…
Thôi kệ…chia đôi
Người về phía trước
Còn ta bước ngược
Cuối miền không nhau
Gọi hồn thươ
ng đau
Về ru tình lỡ
Ừ thì dang dở
Ừ thì phai phôi…
Thèm giọt đắng môi
Cho lòng nghiêng ngả
Thói đời lơi lả
Ta còn ta thôi…

Mong người về

Thu chẳng hẹn lại về qua phố nhỏ
Anh hẹn rồi
mà chẳng thấy anh đâu
vườn cải xưa tim tím trổ hoa màu
Hàng giậu cũ bụi tường Vi thơm ngát
Heo may len
vẫn còn nghe man mác
hứng gió chiều
em thổi nhẹ về anh
Nụ hôn đầu đậm nét ấm tuổi xanh
Nồng hương thắm
khi đông về giá rét
Cành hồng tươi đang ẩn mình khép nép
bước anh qua sẽ ngọt mát đón mừng
Chờ xuân về ta e ấp tiết xuân
Muôn hoa nở tưng bừng bầy tiệc cưới
Cơn mơ vội nghe lòng sao phơi phới
Khúc nhạc buồn câu ước mộng chơi vơi
Chợt thức giấc lòng bỗng thấy bồi hồi
tiếng mưa nhỏ
giọt chìm dần ….màn đêm lắng !
Thugiangvũ

MỘT NỮA

Cũng như anh em đi tìm một nữa.
Em đi tìm mãi …đến giờ chẳng có.
Tình yêu tôi ơi..anh là ai vậy ???
Sao để em tìm..tìm mãi tên anh.

Chiều đã dần buông…thành phố vào đêm.
Dưới mái gia đình…từng đôi hạnh phúc.
Trong căn hộ..một mình em đơn độc.
                 Biết tìm đâu một hạnh phúc êm đềm. 

Biết tìm đâu một giọng nói dịu êm.
Cho cuộc đời… vơi đi niềm buồn tủi.
Cho phận má hồng bớt nỗi truân chuyên.
Cho tâm tư không vướng những lụy phiền.

Cho những sự đời vốn không nên có .
Cho nước mắt từng đêm đừng phải rơi.
 Bởi  Đời – Tình chữ lọc lừa dã dối.
Bao giờ mới thật có bến yêu thương.

Thơ tình nĩu thời gian

Níu vạt thời gian sợ ngày tàn

Sợ mây che nắng sợ đông sang

Sợ khi gió bão tâm tư úa

Sợ nỗi hoang mang cứ ngập tràn


Ta ước kìm chân được thời gian

Để thôi nhung nhớ phố hanh vàng

Để thu heo may cùng đợi nắng

Để thấy mây đùa bên ánh trăng


Ôi thôi! ta chả níu thời gian

Cứ để Đông sang cuốn lá bàng

Cành cây trơ trụi khoe hình sắc

Vàng võ bên đời héo dung nhan

Lan Hương

Gửi cô gái của anh

Em thường kể với anh

Rằng cuộc đời sao mà trắc trở quá

Em miệt mài, em hối hả

Bon chen với những dối trá, lọc lừa


Em thường kể với anh

Rằng có những ngày mưa

Em thấy mình cô đơn hơn chiếc bóng

Tiếng mưa rơi hay tiếng lòng em vô vọng

Buốt lặng cả tiếng cười …


Em thường kể với anh

Rằng cuộc sống này chỉ như một trò chơi

Mà em chỉ là một người nhập vai nhỏ bé

Luật đời đâu phải lúc nào cũng kín kẽ

Em phải vượt qua – bằng những lý lẽ của riêng mình


Em thường kể với anh

Rằng mỗi buổi bình minh

Em ước mình thức dậy bên một vòng tay ấm áp

Em sẽ nũng nịu, sẽ ngủ vùi thêm một lát

Sẽ có người xoa lưng cho em và hát

” Em là cơn gió mát của bầu trời … “


Em thường kể với anh

Rằng có những lúc mỏi mệt rã rời

Em chỉ muốn trở về nơi mình sinh ra, bỏ lại sau đời mọi ồn ã

Về với những cánh đồng xanh, những lũy tre già và những con đường làng vàng lá

Về mái nhà với những khoảng thời gian yên ả

Về nơi mà em sẽ có tất cả

Sẽ ôm em trước những nghiệt ngã của cuộc đời


Em thường kể với anh

Rằng em muốn nghỉ ngơi

Muốn được dựa vào người em tin tưởng nhất

Người sẽ không bao giờ bỏ em mà đi mất

Sẽ cho em tất cả yêu đương

Sẽ cùng em đi đến cuối con đường…


Em thường kể với anh

Rằng mình, vốn dĩ thật đáng thương …


Nhưng em ơi !

Cuộc đời, âu cũng vô thường lắm

Đâu phải bầu trời nào cũng xanh và đám mây nào cũng trắng

Đâu phải vạt nắng nào cũng ấm và cơn gió nào cũng êm

Em vẫn phải vượt qua nỗi cô quạnh của màn đêm

Vượt qua cả bão giông với nỗi cô đơn xâm chiếm


Có gì đâu em ơi !

Đừng ngần ngại mà hãy cứ yêu và dâng hiến

Hãy cứ sống và nở một nụ cười bất diệt

Những gì đã qua, hãy dành tặng lời vĩnh biệt

Vì cuộc sống này, hạnh phúc này mãi luôn bất biến

Sẽ luôn bên em – như mọi lúc em cần !

Cổ tích buồn…

Theo Hằng Nga, Cuội lên trời
Tưởng rằng được sống với người mình yêu
Ai ngờ số phận trớ trêu
Cổng thiên đình khép, Cuội kêu đất trời
Quê nhà xa tít mù khơi
Gốc đa nhỏ lệ nhớ về mẹ cha!

Sóc Tím.