Tiếng ve lạc giữa rừng thu
Hồn tôi lạc giữa âm u nỗi buồn
Lạy trời đừng đổ mưa tuôn
Làm trôi mất dấu con đường ngày xưa!
Thơ Tình Buồn Anh Yêu Em
Nỗi dịu dàng ẩn hiện nép trên môi
Làm lòng anh xao xuyến lúc em cuòi
Tim rung động như cuồng phong sóng gió
Anh yêu em không vì em chỉ có
Tính lãng mạn khuất ẩn tận đáy tim
Đã làm anh thơ thẩn chết im lìm
Ngày mong nhớ đêm trằn trọc thao thức
Anh yêu em không vì em chỉ có
Sự vui vẽ và đầy nỗi ngạc nhiên
Khiến cho anh quen quá hoá ra ghiền
Không thể thiếu dù chỉ là tích tắc
Anh yêu em không vì em sâu sắc
Hiểu cặn kẽ những khúc mắc trong anh
Dù chỉ là phong phanh anh nhắc đến
Em thấu rỏ, như ta đã lâu bền.
Anh yêu em không vì em dễ mến
Luôn chu đáo những lúc ta cạnh bên
Tuy chỉ trong không gian vô cùng tận
Đủ làm anh nhung nhớ đến vô ngần.
Anh yêu em không vì em đáng yêu
Từ khuôn mặt đến vóc dáng yêu kiều
Tính hiền hậu lại thêm lòng trắc ẩn
Thương hại người trong những lúc gian truân
Anh yêu em không vì em lo lắng
Biết suy nghĩ đến những chuyện tương lai
Của chúng ta sau những tháng ngày dài
Ta có còn bên nhau yêu thắm thiêt.
Anh yêu em không vì em tin tưởng
Ở nơi anh dù bất cứ’ chuyện gì
Em luôn luôn bên cạnh anh ủng hộ
Đỡ nâng anh qua những thoáng hồ đồ.
Nhưng…
Anh yêu em vì em chỉ là em
Anh yêu em đơn giản chỉ như thế
Anh yêu em vì em chỉ là em
Anh yêu em chỉ vì …ANH YÊU EM
040909
Tặng Nhật Minh
Phố buồn cô đơn
Để anh tan nát trong cõi sầu
Cafe một mình anh đơn độc
Phố vắng, đêm buồn… nhớ thương nhau
Phố buồn mình anh bước lang thang
Đường đời lắm nẻo đầy sương gió
Kiếp làm người còn phải gian nan
Tình vẫn ngọt ngào sao nở quên?
Bên nhau rồi để xa nhau mãi
Bồi hồi trong nỗi nhớ dịu êm
Giọt sầu ai khóc buổi chia ly?
Hoàng hôn màu tím loài hoa biển
Cũng gục đầu cho mối tình si
Hỏi Quỳnh
Quỳnh thưa:đêm nở cho thêm yên bình,
Nở ngày ong bướm vây quanh
“Ong qua,bướm lại “thanh danh còn gì!
Bài thơ mẹ
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân – 1986)
Thơ về mẹ MẸ ƠI, ĐỜI MẸ
Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
Mà lòng yêu sống lạ lùng
Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
“Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào!
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.
-Huy Cận-
Tháng sáu này…
Phượng vẫn cháy, lộc vừng khoe sắc đỏ
Trái tim em ẩn những gì trong đó
Có còn dành một góc nhỏ riêng anh?
Gió mong manh nhưng mãi mãi mát lành
Anh sẽ giữ không để thành giông bão
VTA 20/6/2013
Khuyên chú Cuội
Ta thừa nhận cũng lặng thầm ước ao…
Nhưng vì ta vốn tự cao
Quyết không thèm nói lời nào yêu thương!
Khổ thân Cuội mãi vấn vương
Gốc Đa chờ đợi đêm sương ướt rồi
Về đi Chú hãy về thôi
Học ta bày tỏ tình đời trong thơ
Biết đâu một buổi tình cờ
Có người đọc sẽ ngẩn ngơ… vì mình
Vũ Tuấn Anh
Chúc anh hạnh phúc bên người

Ghét thơ
Tâm lý đẹp trai, mỗi NGHỊCH NGẦM
Đâu biết đào hoa, anh giỏi thế
Nhắn tin dù máy ở trong quần