Mặt sáng ngời – Em gái thợ may
Hiền ngoan, da trắng,tóc đen dài
Ao ước con dâu mẹ anh đố
Trổ hết tài anh vẫn tuột tay
Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Em đứng bên lề để nghe hồn tan nát
Anh hững hờ mang say đắm về ai
Em sợ một ngày anh không dành cho em
Từng phút giây vội vàng,khan hiếm
Mùa thu xưa vàng phai kỷ niệm
Chiều lạnh lùng…góc phố nhạt màu son
Môi ngập ngừng cắn trái sầu non
Thân đau ngã theo chiều dài nổi nhớ
Ký ức hiện về xanh xao một thuở
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mờ.
Ngày hôm nay đã qua … rồi lại qua
Tôi hăm hở vội tặng người ấy quà
Valetin chờ, xa xa quá
Đủng đỉnh cùng tôi, lệ cùng quà
Rồi ngày mai sắp qua … rồi sẽ qua
Tôi thẫn thờ nhìn người ấy đi xa
Cây rừng lặng lẽ rời muôn lá
Nước mắt tôi ơi! chớ rớt mà
Và ngày kia sẽ qua… rồi cũng qua
Tôi im lìm trong thế giới danh ma
Người ấy với tôi, là tất cả
Một phút thời xưa, ngẫm xót xa!
Sao anh không nói một lời gì ?
Dù chỉ một lời không đáng chi …
Cũng đủ cõi lòng em ấm lại,
Bao ngày xa cách buổi anh đi…
Anh giết tình em nữa phải không ?
Anh đem băng tuyết lấp hoa hồng…
Anh đem hờ hững vùi thương nhớ.
Anh giết tình em trong lạnh lùng …”.