Sóng hờn

Mấy mùa xa 

Anh chưa về lại
Triều cứ dâng
Gió cứ nổi nênh
Sóng vẫn ngủ
Đợi người cuối bãi
Để bây giờ
Trút hết về anh
Lý Viễn Giao

Mùa Vu lan nhớ

Nén nhang thơm ngát hương xưa
Dìu con trôi về miền nhớ
Chập chờn Vu Lan mấy thưở
Chuông chiều thấm ướt hơi mưa
Nổi chìm nhăn nếp trán cha
Khóc cười cạn vơi mắt mẹ
Dậm dài lòng con vò xé
Ngày đi biền biệt chia xa
Vu Lan này con không về
Cũng chẳng lên chùa tụng niệm
Thắp nén nhang nhờ gió chuyển
Gửi thơm lòng đất phương quê

Vu lan nhớ mẹ

Mẹ tôi là người ngay thẳng
Trần gian sớm phải đọa đày
Lam lũ một đời mưa nắng
Bao lần ngậm đắng nuốt cay
Thân cò dãi dầu lặn lội
Tất bật long đong tối ngày
Thế thời mấy phen thay đổi
Gặp buồn nhiều hơn gặp may
Cam phận con sâu cái kiến
Bơ phờ thật giả vần xoay
Bẽ bàng, niềm vui, nỗi tủi
Ngẩn ngơ, vận rủi, cái may
Kiếp người có chi thay đổi
“Con cò mày đi ăn đêm”…
Cái cò mà đi ăn đêm
Chẳng may đạp phải cành mềm
Phận hèn ai thèm cứu vớt
Tủi buồn cứ chất mãi lên
Thế nên mái đầu sớm bạc
Thế nên xác héo hon gày
Bữa đói bữa no đạm bạc
Cháo rau đắp đổi qua ngày
Mấy lần nước mắt mẹ rơi
Tiễn từng đứa con ra trận
Đêm đêm mẹ khấn lên trời
Cầu cho lũ con nguyên vẹn
Nhưng rồi có đứa không về
Chiến trường xa con nằm lại
Chiều chiều mẹ ra bờ đê
Nước mắt theo dòng sông chảy
Một đời nước mắt chảy xuôi
Thắt lòng vì con ,vì cháu
Riêng mình mẹ bỏ quên đời
Chỉ biết nắng mưa tần tảo
Mẹ tôi nay đã không còn
Thắp nén hương thơm tưởng nhớ
Người ta bảo mẹ lên trời
Cổng thiên đường đang rộng mở
Tôi biết mẹ chẳng đi đâu
Vẫn ở ngay bên con đó
Mẹ thương con cháu mẹ nhiều
Tháng ngày chúng còn vất vả
Vì bao năm tháng khỏ đau
Mẹ lo cho các con mẹ
Thiên đường có đẹp có cao
Mẹ bỏ con đi không dễ
Y – C Theo blogcongchien

Bài thơ say

Bằng hữu cách xa đã lâu ngày

Gặp nhau tay nắm chặt bàn tay
Vài chén giao bôi mừng hội ngộ
Cùng ngấm men nồng say ngất ngây…
Người xưa say ,có như ta say
Có biết bồng bềnh bay lên mây
Có biết cười cho rơi nước mắt
Có hát khan lời cháy đắng cay…
Người xưa say, có như ta say
Có thấy buồn đau tiếc ngày dài
Có thấy mặt đời như mặt nạ
Có thấy lời than như hát hay…
Người xưa say ,có như ta say
Say ngả ,say nghiêng hết cả ngày
Say cái sự đời cay với đắng
Say cái sắt son hóa trò chơi…
Người xưa say, có như ta say
Say thấy chim buồn dưới gốc cây
Say nghe bướm khóc sau bờ đá
Say tưởng chân mình đạp trời mây…
Người xưa say, có như ta say
Rượu uống chan chan,chẳng mềm môi
Nhìn thấy trời cao đang đổ xuống
Thấy đất tan ra dưới đế giày…
Y – C  Blog comchien

Chiều mưa công viên

Buổi chiều nay mưa tơi như rắc bụi
Công viên buồn thưa thớt bóng người đi
Liễu rủ xuống, tỏ bày hờn tủi
Hình như vừa có cuộc chia ly

Rất chậm chạp,một mình thong thả bước
Lệ hoa khôi, lưu luyến đậu bờ mi
Chút ảo mộng tìm về điều đã mất
Người ấy lấy rồi, người ấy đã mang đi

Gió trả lại lời thương như thoảng gió
Hoa trả hương ,mùa ân ái nồng hương
Cỏ trả những nụ hôn rơi đầy cỏ
Như những bông hoa rụng đỏ bên đường

Lòng thảng thốt đôi gót son dừng lại
Và tay xinh nhặt những đóa hoa rơi
Hoa vẫn thắm như là môi con gái
Em xếp một hình trái tim đỏ tươi

Đã cuối vụ,hoa rụng rơi đầy gốc
Mà sao em xếp vẫn chẳng đầy
Nên hình ấy thành hình tim vỡ nứt
Cứ đỏ loang loang bên gốc cây

Ai chơi trong công viên chiều nay
Mưa rất nhỏ ,mưa không làm ướt áo
Xin đừng nhặt những cánh hoa đỏ tươi màu máu
Là tim em vỡ ra quanh gốc hoa

Thu về …

Thu về nằm trong ngấn nước
Ta thấy trong veo mặt hồ
Thu về ôm hôn đầu núi
Ta thấy sương mờ như mơ
Thu về ẩn trong vòm lá
Ta thấy sắc vàng phôi pha
Thu về trong tim con gái
Ta thấy mặt người mộng du
Thu bay lên trời xanh thắm
Ta thấy trăng vàng ngẩn ngơ
Thu gieo vào trong nỗi nhớ
Ta thấy hồn mình bơ vơ…
Y – C

Bài thơ chiều hè

Gió nhẹ,chiều tà bóng đổ nghiêng

Ve sâu ai oán loạn bên thềm
Phượng đỏ cuối mùa tơi tả rụng
Vời xa phơi phới cánh diều lên
Trăng non còn họa câu thơ cũ
Trời mãn hoàng hôn vẫn làm duyên
Cảnh sắc ngỡ ngàng quen mà lạ
Hình như còn thiếu bóng hình em…

Bài thơ mùa hạ

Nóng khét đất,gió nồng như hơi lửa
Phượng lập lòe, phố ngập ngụa tiếng ve
Nắng đốt cháy, tóc đen thành tóc đỏ
Bạc mặt,nám da ,vật vã bước vào hè
Đêm mất điện bé thơ gào khan giọng
Mẹ ầu ơ ru nát cả canh khuya
Mấy cụ lão tụ tập nhau tán truyện
Rì rầm như từ âm phủ vọng về
Em không ngủ ngại ngùng nâng then cửa
Lòng còn mơ ngọn gió mát ngoài xa
Trời quánh đặc,oi nồng như ngạt thở
Nên lòng người mơ tưởng đến phong ba…
Sưu tầm

Thơ buồn Tàn thu

Em có thấy chiều nay buồn không em
Không…không phải tại heo may gõ cửa
Ở ngoài kia người vẫn đông chật phố
Các nẻo đường vẫn kẹt cứng dòng xe

Em có thương da diết bước thu đi
Trong nhạt nắng nhiều rụng rơi tơi tả
Đất quê hương bỗng lạ như đất lạ
Trong mơ hồ khuất nẻo cõi mù xa

Buồn mênh mông, sương rắc đến bao la
Cánh cò mỏi bay tìm miền cổ tích
Nghe đơn côi gọi về chiều cô tịch
Chuông nguyện cầu còn ru hồn cho ai

Em có buồn nhìn theo những tàn phai
Lầu mộng đổ không còn ngày tái dựng
Dầu đã cạn, thắp chi niềm hi vọng,
Giọt lệ buồn ai khóc cho ngày mai

Sưu tầm yahoo

Giận mùa thu !

Ở nơi nào khi mùa thu đi qua
Còn chút nắng, phơi giùm ta kỉ niệm
Có nỗi nhớ thoáng buồn trong khóe mắt
Có giọt buồn rơi lặng giấu tên em.
Đâu nước mắt khóc cho chuyện cũ
Em đã quên cả lối đi về
Làm sao biết, nếu có là gian dối
Cứ vô tình ta chạy trốn tình ta.
Thôi đã trót yêu em trong giá lạnh
Sao lòng ta chẳng đợi đông về?
Gió vẫn ru những lời ly biệt
Nào phải tại ta, chỉ trách lối đi về…