




Người về bỏ lại mình tôiBơ vơ cô quạnh giữa nơi đô thànhNgười về nắng ấm gió lànhMình tôi lặng lẽ giữa vành trăng thơ.
cô bé vô tư của ta ơi
đêm nay mười sáu trăng tròn rồi
nhành liễu có cong làm trăng khuyết
lời thương đừng nỡ để xa xôi
Em về đi, đừng nhìn lại phía sau
Anh sẽ đi, vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim ngập tràn giông bão
Anh đã quen vui những lúc rất buồn…
Ai gọi ? Nghe như là tiếng em
Tôi vùng đứng dậy, chạy ra thềm
Im đường. Im gió. Im cây cỏ
Chỉ khổ lòng tôi không lặng im…
Dòng sông một bờ
Nguyễn Khắc Thạch
Có một dòng sông mang tên em
Dòng sông anh tự đặt
Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền
Có một dòng sông trôi vào lãng quên
Nước trong như nước mắt
Điều chưa nói mà sao thấy mất
Có một dòng sông chỉ có một bờ
Phía bờ kia quay mặt
Dòng sông anh không qua được bao giờ…
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Còn anh chả uống ngụm nào
Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em
Vẽ hình em lên cát
Rồi hôn em một phát
Ôi cuộc đời chua chát
Toàn là đất với cát…
cho anh vay một nụ cười
mai anh xin trả em mười cái hôn
Khi chưa yêu anh hãy còn là đá
Đá mồ côi và đá hoang sơ
Rồi em đến, tình yêu như lửa
Thiêu đốt anh thành anh của bây giờ
Anh tan trong em như tan trong nước
Nồng nàn hơn và đằm thắm hơn lên
Em lại trách sao anh không là đá
Đàn ông sao lại thế, yếu mềm
em yêu anh vâng chỉ thế thôi
đơn giản như ngày xưa chung lối
đơn giản như hơi thơ ngày xuân
em yêu anh vâng chỉ thế thôi
không ân cần không lời say đắm
đi bên anh khe khẽ miệt mài
anh cứ trách rằng tình yêu không đủ
giữ chân anh khoảng khắc xuân xanh
anh cứ trách lòng em không say đắm
chẳng ngọt ngào những tiếng thân thương
em không thể nói những lời say đắm
nhưng lòng em anh chẳng thấy sao anh
trong ánh mắt là muôn ngàn nỗi nhớ
là tình yêu chỉ biết đến mình anh
anh ra đi không lần quay lại
em một mình băng giá bởi mùa đông
những cơn gió không còn là thương mến
bởi xa anh gió cũng lạnh lùng
mây không còn là dòng thơ lơ đãng
chỉ là mây ngăn trở nỗi nhớ xa
em chẳng còn là em riêng ai nữa
chỉ là em bóng dáng của thời xưa
và nỗi nhớ về người không trở lại
chút miệt mài năm tháng đã qua đi
Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai
Nhưng ngày xưa em yêu tôi vì thế
Em tưởng tôi siêu thường như thể
Trên đời này tốt nhất là tôi
Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai
Nhưng giờ đây em không tin điều đấy
Em chỉ thấy tôi sai vì vậy
Trên đời này xấu nhất là tôi…
Không biết trên đời này xấu nhất có phải là mình không nhỉ??




