Thơ tình buồn ngắn và hay P3

Trước khi yêu tôi đến tìm thượng đế

Để xin người giải thích nghĩa yêu đương

Sau khi yêu tôi đến tìm thượng đế

Xin chiếc bình đựng lệ đau thương…


Học đi em mai làm bác sĩ

Khám tim anh xem kó thủy khung không…


Nếu phải chờ nhau mà hóa đá

Kũng xin chờ thử 1 lần xem

Chỉ sợ khi em thành núi tuyết

Ngàn đời chẵng thấy dấu chân anh…


Trong trường tồn ai là người giỏi sử

Tìm giùm tôi lich sử kủa tình yêu

Tại nơi nào và không gian nào

Đã đưa nó đi vào bất diệt…


Khi nào trái đất ngừng quay

Trái tim ngừng đập anh ngừng yêu em…


Giọt lệ sầu vương trên mí mắt

Em vô tình khơi lai mối tình kâm

Tinh yêu đi không bao giờ trở lại

Trên đường đời khỉ kòn lại minh anh

Trên trời kao vi sao kia vẫn sáng

Trọn đời này anh mãi yêu mình em…


giữa một giờ thiêng tình rất đẹp

rất buồn và rất rất thanh thanh

may ai bán nguyệt tình ai nhỏ

em ạ yêu nhau chết cũng đành.


Ta đem chôn tình yêu

Rồi trồng lên bia mộ

Lạy Chúa ! Thế là xong

Hai đứa cùng nói khẽ…


Nhưng tình yêu vùng dậy

Trách móc nhìn chúng ta

Các người nói gì vậy ?

Ta đang sống đây mà.



Không phải mùa thu sao có cúc 

Vàng ươm cả một góc chợ chiều? 

Không phải mùa hè sao có nắng? 

Cây đổ lâu rồi, gió vẫn reo… 


Tính ta cùng lạ như trời đất 

Trái chín, hoa thơm chẳng đợi mùa 

Ngày nào cũng thấy đầy vơi thế 

Người ơi đỏ mắt những mong… chờ…


Anh có mỗi một tình yêu duy nhất

Em lấy rồi anh biết gửi trao ai

Số phận mình anh mãi không lùi bước

Bởi vì em chỉ có một trên đời


thơ anh giờ đã cụt

tìm chẳng còn một chút

quanh co chỉ một điều

anh xin ngỏ lời yêu


anh trôn tình anh tận đáy lòng

trôn luôn kỷ niệm cùa ngày xanh 

trôn lời gioa ước ngày xưa ấy 

tiễn bức em đi để lạnh lùng


Nếu có thể sương tan vào cỏ 

Thì em tin cỏ sẽ rất xanh

Nếu có thể em tan vào anh

Thì em tin anh cũng xanh mồ cỏ.


Người về bỏ lại mình tôi 
Bơ vơ cô quạnh giữa nơi đô thành
Người về nắng ấm gió lành
Mình tôi lặng lẽ giữa vành trăng thơ.

cô bé vô tư của ta ơi

đêm nay mười sáu trăng tròn rồi

nhành liễu có cong làm trăng khuyết

lời thương đừng nỡ để xa xôi

Em về đi, đừng nhìn lại phía sau

Anh sẽ đi, vừa đi vừa huýt sáo

Dẫu trái tim ngập tràn giông bão

Anh đã quen vui những lúc rất buồn…

Ai gọi ? Nghe như là tiếng em

Tôi vùng đứng dậy, chạy ra thềm 

Im đường. Im gió. Im cây cỏ

Chỉ khổ lòng tôi không lặng im…

Dòng sông một bờ

Nguyễn Khắc Thạch 

Có một dòng sông mang tên em

Dòng sông anh tự đặt 

Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền 

Có một dòng sông trôi vào lãng quên

Nước trong như nước mắt

Điều chưa nói mà sao thấy mất 

Có một dòng sông chỉ có một bờ

Phía bờ kia quay mặt

Dòng sông anh không qua được bao giờ…

Con cò đi uống rượu đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Còn anh chả uống ngụm nào
Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em

Vẽ hình em lên cát
Rồi hôn em một phát
Ôi cuộc đời chua chát
Toàn là đất với cát…

cho anh vay một nụ cười
mai anh xin trả em mười cái hôn 


Khi chưa yêu anh hãy còn là đá 
Đá mồ côi và đá hoang sơ 
Rồi em đến, tình yêu như lửa 
Thiêu đốt anh thành anh của bây giờ 
Anh tan trong em như tan trong nước 
Nồng nàn hơn và đằm thắm hơn lên 
Em lại trách sao anh không là đá 
Đàn ông sao lại thế, yếu mềm


em yêu anh vâng chỉ thế thôi 
đơn giản như ngày xưa chung lối 
đơn giản như hơi thơ ngày xuân 
em yêu anh vâng chỉ thế thôi 
không ân cần không lời say đắm 
đi bên anh khe khẽ miệt mài 
anh cứ trách rằng tình yêu không đủ
giữ chân anh khoảng khắc xuân xanh 
anh cứ trách lòng em không say đắm 
chẳng ngọt ngào những tiếng thân thương
em không thể nói những lời say đắm 
nhưng lòng em anh chẳng thấy sao anh 
trong ánh mắt là muôn ngàn nỗi nhớ 
là tình yêu chỉ biết đến mình anh 
anh ra đi không lần quay lại 
em một mình băng giá bởi mùa đông
những cơn gió không còn là thương mến 
bởi xa anh gió cũng lạnh lùng 
mây không còn là dòng thơ lơ đãng 
chỉ là mây ngăn trở nỗi nhớ xa
em chẳng còn là em riêng ai nữa 
chỉ là em bóng dáng của thời xưa
và nỗi nhớ về người không trở lại 
chút miệt mài năm tháng đã qua đi


Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai
Nhưng ngày xưa em yêu tôi vì thế
Em tưởng tôi siêu thường như thể 
Trên đời này tốt nhất là tôi

Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai
Nhưng giờ đây em không tin điều đấy
Em chỉ thấy tôi sai vì vậy
Trên đời này xấu nhất là tôi…

Không biết trên đời này xấu nhất có phải là mình không nhỉ??

Trả lời