Phân thân

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời 

Vì như thế thì giống người ấy mất! 

Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thật 

Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi… 


Có ai 18 tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi ?

Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở 

Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngõ 

Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng 


Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng 

Dẫu sao thế hãy còn tha thiết lắm 

Những dấu chân em qua mưa dầm thấm thía 

Vết xước hôm nào vẫn ứa máu khôn nguôi 


Ở bên anh em không còn đơn côi 

Nhưng cũng không còn những buổi cồn cào nham thạch 

Đá cồn cào sôi – cồn cào bùng cháy 

Khao khát yêu thương – níu kéo thời gian 


Bờ vai anh tin cậy bình yên 

Em dấu vào đó giọt tủi hờn – khóc cho người khác 

Sao anh không trách em hợt hời nông cạn 

Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che? 


Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên 

Hay chưa đủ bao dung thứ tha người xanh bạc? 

Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn là vô hạn 

Sao không thể hết nhớ người để sống cho anh?


— Phân thân | Vũ Thùy Dương.

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz