Trí nhớ anh tồi chỉ nhớ mỗi em thôi

Đông đến rồi qua khung cửa màu xanh
Nắng mùa này nhạt nhòa hanh hao lắm
Em vẫn âm thầm chắt chiu gom nắng
Bán đổi chút mưa phùn của ngày xưa

Lâu lắm rồi em đã quên chưa?
Kỷ niệm ngọt ngào hồn nhiên thuở đó
Trí nhớ anh tồi, nhiều khi không nhớ
Hình như có kẻ vô tình, trót yêu…

Trí nhớ anh tồi nên cũng chẳng nhớ nhiều…
Một chiều lang thang em dịu dàng bán nắng
Lạc vào mắt anh khung trời bình lặng
Có kẻ dại khờ gom nắng bán giùm em

Trí nhớ anh tồi nên vẫn ngóng mỗi đêm
Những ngày mưa vẫn tìm về chốn cũ
Những ngày đông vẫn âm thầm nhủ
Không biết giờ này em bán nắng xong chưa?

Không biết giờ này em mua đủ những cơn mưa?
Trí nhớ anh tồi chẳng tìm thấy em đâu hết
Trí nhớ anh tồi chẳng nhớ nổi vì sao hai phương trời li biệt…
Chẳng hiểu vì sao xa cách những êm đềm!

Trí nhớ anh tồi nên vẫn hay quên
Quên những buồn vui, những ngọt ngào đã hứa
Quên vầng trăng đã chia làm hai nửa
Tại trí nhớ anh tồi… Chỉ nhớ mỗi em thôi.

(Du Phong)

Trả lời