Xin một góc nhỏ bình yên

Đêm đi lạc giữa dòng tuôn mưa lệ
Hỏi lệ trời hay lệ của ai rơi?…
(Ta khe khẽ nhặt niềm riêng dang dở 
Cất vào trong hơi thở để ngậm ngùi)…
Nỗi niềm ấy người đánh rơi một thuở
Để tương tư theo gió rũ quanh chiều
(Cũng như ta sao quá nhiều bỡ ngỡ
Tuy biết rằng người ấy chẳng còn yêu)…
Ta trả lại cái thuở liều yêu vội
Nhưng người ơi chẳng ai với nhận dùm
Để cánh gió cứ lạnh lùng qua lối
Cuốn tuổi đời vào làn khói mênh mông
Đêm – bóng tối chập chùng vây quanh gối
Lẻn vào trong con lối mộng – kinh hoàng
Ta chợt hiểu từ khi người… không tới
Giấc mộng đầu là mộng cuối – tan hoang…

Trả lời