Đừng nhá con

Đừng ăn chơi ! khi Mẹ còn cực khổ
Đừng đua đòi ! khi Cha đổ mồ hôi
Đừng vô tâm ! sống chỉ biết mình thôi !
Đừng mê muội ! mà mộng điều hư ảo

Đừng xa hoa ! khi Mẹ già tần tảo
Đừng hảo huyền ! gây phiền nảo Cha yêu
Đừng ra đường ! với nét mặt tự kiêu
Đừng cao ngạo ! mà chê bai kẻ yếu

Đừng phung phí ! khi gia đình túng thiếu
Đừng vì tiền ! mà bất hiếu song thân
Đừng cải lời ! khi Cha Mẹ khuyên răn
Đừng vội vã ! phân chia sai lối sống

Đừng quá lời ! khi lòng đang nổi nóng
Đừng bỏ nhà ! khi Cha Mẹ ngóng trông
Đừng dại khờ ! với suy nghĩ chưa thông
Đừng kêu ngạo ! khi mình còn dốt nát…
st

Chút kỷ niệm

Em sẽ thôi và không chờ đợi nữa
Không nhớ mong không khắc khoải đợi chờ
Không nghĩ nhiều nên cũng bớt đớn đau
Câu chuyện cũ chôn sâu vào dĩ vãng

Rồi mọi thứ sẽ chìm trong quên lãng
Ai yêu ai , ai nhung nhớ đợi chờ
Ai lạnh lùng, ai hờn giận vu vơ
Ai hứa hẹn, ai ngẩn ngơ hy vọng …

Khi yêu thương đã không còn dậy sóng
Trái tim này hết trông ngóng vấn vương
Rồi mai đây ta mỗi đứa một đường
Xin trả lại những niềm thương nỗi nhớ

Yêu làm chi cho tim nhiều vụn vỡ
Nụ chân thành mà chẳng nỡ thành hoa
Thời gian trôi Kỷ niệm cũng nhạt nhòa
Dư âm cũ cũng vùi vào dĩ vãng…
Stam.

Em muốn biêt

Nếu một ngày em chẳng còn quan tâm
Vì biết anh còn nhiều mối quan tâm khác
Nếu một ngày ta thành người xa lạ
Anh có buồn hay lặng lẽ buông xuôi !?

Nếu một ngày em bất chợt buông tay
Chẳng còn thiết tha níu kéo anh thêm nữa
Anh có vội vàng chạy đi tìm kiếm
Hay anh lững lờ , đứng đó , lặng im !!?
St.

Tâm sự với chồng

Em qua rồi của cái thuở còn son
Đâu còn trẻ, bởi đàn con nhỏ dại
Xuân qua đi, có bao giờ trở lại
Anh đừng buồn, em đâu phải cô tiên

Về với anh, em trọn đạo vợ hiền
Quên sớm tối, lo kiếm tiền chạy chợ
Không thương em, sao anh còn trách quở
Vợ tui già, lại xấu xí hơn xưa
Xem thêm →

Mùa nữa đêm trăng

Đã lâu rồi anh còn nhớ hay quên
Chuyện ngày xưa – Những đêm vành trăng khuyết
Đêm trắng đêm chỉ còn ta với nguyệt
Liễu uốn mắt hồ… Mình đâu biết mai xa..!

Đã lâu rồi … Những ngày tháng đã qua
Ai cũng sẽ … Cũng mặn mà duyên mới..!
Chỉ còn đêm là vầng trăng chẳng vội
Cứ đến lại về…Mùa tiếp nối kiêu sa.

Kỉ niệm nào rồi cũng lúc phôi pha…?
Bởi ngày sau … Ai mong hằn kí ức..
Những buồn vui hay nỗi đau rất thực…
Nhung nhớ một thời… Nay còn biết ai mong..!
Xem thêm →

Thôi đành em nhé

Chờ người giữa chốn trần ai
Thương đời lận đận tóc phai mấy lần
Cũng đành ngơ ngác dừng chân
Hoàng hôn rơi xuống đầy sân lá vàng
Xem thêm →

Nợ …

Mắc nợ đời, nên mới khổ thân anh
Từ thuở rước người dưng về làm vợ
Lúc mới gặp, em cười duyên dễ sợ
Cưới nhau về, là cục nợ đời anh!

Nhớ ngày xưa em nhỏ nhẹ, hiền lành
Anh cáu gắt em lựa lời khuyên bảo
Nay có con, không muốn thành bà lão
CôTấm ngày xưa đã thành CÁM mất rồi
Xem thêm →

Mưa nhớ anh

Tiếng mưa rơi hôm nay sao buồn quá
Như trách hờn tình đã vắng bao hôm
Có nhớ nhung,có nghe tiếng dỗi hờn
Hay che đậy nỗi buồn bao ngày tháng..

Em khát anh, như mùa đông khát nắng
Rất dịu dàng, sâu lắng và thiết tha
Nhìn mưa rơi mà mắt ướt lệ nhòa
Anh có hiểu ? nỗi lòng em không nhỉ ?
Xem thêm →

Nếu lỡ chia xa

Anh sẽ buồn khi em nói chia xa
Và sẽ đau nếu tình ta tan vỡ
Dẫu chúng mình đang hai đầu nỗi nhớ
Mà trong anh luôn rạng rỡ vui cười

Anh sẽ buồn khi những nụ cười tươi
Từ môi em bỗng hoá mùi vị đắng
Ánh mắt ấy trong veo từng say đắm
Bỗng trở thành trĩu nặng nỗi buồn vương

Anh sẽ buồn khi ta hết yêu thương
Và mệt bước trên nẻo đường đơn độc
Vì chẳng thể quên đi mùi hương tóc
Quên nụ cười… quên dáng vóc em yêu
Xem thêm →

Buồn

Nắng đã nhạt… khi hoàng hôn buông xuống
Ánh chiều tàn… ủ rủ gọi màn đêm
Tình xa vắng… lệ sa vào nỗi nhớ
Kỷ niềm buồn… man mác mãnh trăng khuya

Lại một đêm… em buồn rơi nước mắt
Buồn tìm về…cô đọng nỗi chờ mong
Lòng nhung nhớ… tuôn trào niềm thổn thức
Giọt lệ rơi… đong đếm bằng niềm đau

Ái tình xưa…hằng sâu vào ký ức
Dòng đời buồn… đánh thức nỗi sầu tan
Trong đêm vắng… thẩn thờ em chợt khóc
Kiếp hồng nhan… trắc trở mãnh tim côi

Trãi lòng ra… đón giọt lệ …tủi đời
Buồn số phận… kiếp hoa rơi… buồn mãi
Buồn…buồn lắm… nỗi buồn sâu vô tận
Rã rời tan… vụn vỡ kiếp …cô đơn

@sưu tầm