Diễn đàn thơ: Thobuon.xyz

Mẹ tôi

Nắng chiều hôn nhẹ vai gầy
Nhớ ai mẹ cứ ngồi đây ngóng chờ
Nẻo đường viễn xứ bơ vơ
Bước chân lưu lạc bây giờ chúng đâu?

Em tôi cách mấy nhịp cầu
Nách bồng tay bế buồn câu ru hời
Chị đang xa ngái phương trời
Miếng cơm manh áo ngược xuôi thị thành.

Giỗ cha nhà cửa lạnh tanh
Cắm hương vài lượt, rượu tràn mấy ly
Vào ra mắt lệ hoen mi
Chắc là chúng đã bận gì đấy ông…

Bờ hiên quạnh vắng khói xông
Gió lùa tóc bạc xót lòng… mẹ tôi.

Lan Phương

Trống vắng

Rồi một ngày em cũng sẽ quên thôi…
Những kỷ niệm của một thời xa ấy
Áng thơ xưa…nét mực nhòe trang giấy
Chuyện thuở nào… phủ kín bụi thời gian

Thu cuối mùa khắc khoải đợi đông sang
Heo may lạnh lá trút vàng lối nhỏ
Mảnh trăng khuya… giữa màn đêm vò võ
Phím dương cầm ai gẩy khúc tình ca

Rồi một ngày mình cũng phải cách xa
Buồn hoang hoải khi chiều tà khuất bóng
Biển mênh mông có bao giờ lặng sóng
Lấp sao đầy khoảng trống vắng lòng nhau

Em quay về chốn cũ ngậm nỗi đau…
Tôi ngoảnh lại… vết sầu câu thơ cũ
Cơn mưa thu cuốn trôi mùa nước lũ
Nắng dịu màu níu giữ lá vàng bay

Rồi một ngày đông buốt giá bàn tay
Mây xà xuống sương buông dầy kẽ lá
Con đường xưa… bước chân ai vội vã
Khúc giao mùa hoa rực rỡ màu hoa.

Quỳnh Nga

Giọt buồn trăm năm

Trăm năm hồn mình rơi xuống
Chìm sâu dưới một dòng sông
Trăm năm vẫn còn luống cuống
Thấy mình trên một nhánh rong

Trăm năm đá buồn rêu phủ
Ngàn xưa cách biệt nhân gian
Tịch liêu giữa dòng nước lũ
Mơ gì những chuyến đò ngang

Trăm năm sông đời vẫn chảy
Trôi nhanh về chốn hư không
Sông ơi! Nhắn dùm bên ấy
Hẹn về cuối một mùa đông
Xem thêm →

Tháng mười về

Tháng mười về còn nhớ không anh!
Kỷ niệm ngày xưa giờ đành dấu kín
Ngày chia xa bến sông quê bịn rịn
Khuất bóng con đò cố nín lệ tuôn rơi…

Biết phận mình chỉ đến thế mà thôi
Sao trong dạ vẫn một trời mong ngóng
Hạt mưa thu phập phồng như bong bóng
Chan chứa sắc màu ảo vọng nỗi lòng em…

Dẫu biết rằng chẳng thể nói gì thêm
Bởi duyên số miếng trầu têm không thắm
Thu nhạt nhòa làm phôi phai sắc nắng
Tháng mười về héo úa khoảng trời riêng

Vẫn bết rằng khó có thể nào quên
Bởi nỗi nhớ còn vẹn nguyên ký ức
Giấc mơ xưa chợt từng đêm thao thức
Tháng mười về rưng rức trái tim đau…

Quỳnh Nga

Buồn

Chông chênh một giọt đắng cay
Người ơi quên được tình này thật sao
Khi xưa một chén ngọt ngào
Hoa môi một đóa tuôn trào nhớ thương

Đường về mấy giọt vấn vương
Ngõ hồn chếnh choáng đêm trường khát nhau
Buồn rơi vào giữa đêm thâu
Nhớ nhung vò võ nát nhầu duyên thêm

Canh tàn ủ rũ bên thềm
Sương khuya ướt đẫm cỏ mềm dưới trăng
Đêm dài đếm bước lang thang
Gợi hoài nỗi nhớ bẽ bàng đơn côi

Quên đi cho hết một thời
Thương ta một bóng xa vời cố nhân

LVL

Miền kỹ ức

Em vẫn giữ bài thơ tình dang dỡ..
Của những ngày hai đứa đã làm chung
Lời ngọt ngào sự da diết nhớ nhung
Cả tình ý…trao yêu thương một thuở

Em lục bát.. mở đầu cho anh họa..
Anh bát ngôn…gởi tất cả trái tim..
Em và anh…cứ thế mà lặng thinh..
Không trao gởi…mà hình như tri kỷ..

Từ hôm ấy không băn khoăn ngợi nghĩ
Để tâm hồn mộng mị vẽ ái ân..
Em bình yên..hưởng hạnh phúc lâng lâng
Kéo khoảng cách như là gần bên cạnh Xem thêm →

Tôi Vẫn Chờ Một Người Đến Thương Tôi

Tôi vẫn chờ một người đến thương tôi
Người ấy cùng tôi sẻ chia những buồn vui dẫu nhỏ
Người ấy cùng tôi vượt qua nhiều gian khó
Giữa dòng đời vội vã, bon chen

Tôi không cần người ấy cười thật duyên
Cũng không cần người ấy vì tôi mà quên đi tất cả
Chỉ cần giữa đoạn đường ngược xuôi, hối hả
Người ấy âm thầm, lặng lẽ siết tay tôi

Người ấy sẽ cười mỗi lúc thấy tôi vui
Sẽ chìa vai cho khi buồn đau tôi vùi đầu mà khóc
Người ấy sẽ xoa đầu cho tôi quên khó dọc
Người ấy nhẹ nhàng ru giấc ngủ tôi say

Người ấy chẳng ngại ngần khi nắm chặt bàn tay
*Người ấy chỉ tôi những điều hay lẽ phải
Người ấy cốc đầu khi tôi sai cố cãi
Rồi lại dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc tôi

Tôi biết mà người ấy đến nhanh thôi !
Laika

Nỗi buồn con gái

Con gái buồn khi chợt thấy người yêu
Khẽ liếc trộm nhìn liều đi nơi khác
Vẻ đắm đuối ngầm dâng lên dào dạt
Quên mất mình đang ngồi sát gần bên.

Con gái buồn giấu cảm xúc đan xen
Cũng có lúc thầm ghen nhưng chẳng nói
Tim thổn thức giả vờ không giận dỗi
Để niềm vui cất tiếng gọi nên lời. Xem thêm →

Quê hương tuổi thơ

Ôi nhớ quá tuổi thơ xa lắc
Chập chững bước chân theo mẹ ra đồng
Gốc rạ vàng lí lắc làm chông
Cọng rơm khô phất cờ hồng khởi nghĩa.

Chạy nhảy tung tăng nụ cười tròn trịa
Rộn rã góc đồng, vang vọng cả chiều quê
Nô đùa mệt nhoài nằm nghỉ bờ đê
Ngắm đàn trâu già đang say mê gặm cỏ. Xem thêm →

Tổng hợp những bài thơ hay viết về mua thu

BÀI THƠ: BỒI HỒI SẮC THU

Tác giả: Thanh Trần

Sương mai níu cánh lá vàng
Nửa đêm thu đến ngỡ ngàng xác ve
Phượng hồng rực rỡ mùa hè
Những ngày hạ nắng ..nhường nghe thu về
Mùa thu neo đậu thôn quê
Trải vàng thảm cỏ triền đê nương đồi
Thu về vẽ nét em ngồi
Ngày qua đêm tới bồi hồi trăng lên
Mây hồng lặng lẽ nhường bên
Gió như ngừng thổi bỏ quên chị Hằng
Dập dìu sóng nước đêm trăng
Sương rơi mờ ảo …nghe rằng thu sang.

Xem thêm →