Anh tìm gì ?

Anh tìm gì ở một kẻ như em
Đàn bà cũ trái tim nhiều rạn vỡ
Tuổi chẳng còn son tình duyên trắc trở
Môi mắt phai màu vương nợ đa đoan

Hay chỉ là thương hại cảnh trái ngang
Xót thân liễu muốn dang tay che chở
Đau nỗi đau của mảnh đời dang dở
Sớt lòng từ nâng đỡ bước chân côi
Xem thêm →

Dỗ dành

Cô gái à, em không ổn đúng không?
Nói tôi biết đừng để lòng băng giá
Người ta đến rồi mang đi tất cả
Em thấy mình đã đủ đáng thương chưa?

Cô gái à, đừng theo dấu vết mưa
Lật tung hết bốn mùa năm tháng ấy
Em có chờ đợi, thiết tha đến mấy
Người ấy cũng không lưu luyến nhớ mong gì…

Cô gái à, đừng khóc nữa nín đi
Vấn vương vì những điều không xứng đáng
Tự nhốt mình vào nỗi buồn vô hạn
Sẽ được gì ngoài tiếc nuối không nguôi?

Cô gái à, đến lúc phải buông xuôi
Trả em về lại niềm vui như cũ
Hãy để dại khờ phía sau giấc ngủ
Bước tiếp thôi hạnh phúc đang chờ.

@Du Phong

Ảo …

Ta dụi tàn bóng mình trong góc tối.
Ôm đợi chờ ngủ bụi giữa tường vôi.
Tiếng yêu Em bùa phép chẳng xong rồi.
Đành nín ngậm cắn làm đôi ngụm khói.

Ta hụt hơi đuổi theo loài chóng vợi.
Bức gông cùm đè nặng bởi chia phôi.
Tội thuỷ chung chồng án cõi lưu đày.
Vay ánh Nguyệt khuyết đầy xoay vũ trụ.

Ta ngược dòng tháng năm Tình cư trú.
Tìm dáng hình bất biến mãi nghìn thu.
Giữ chút hương đàn bà cũ sum vầy.
Mong hóa kiếp như mây bèo nước cạn..

Ta chấp nối cho duyên hờ quá đáng.
Hái bẻ bàng ngấu nghiến mảnh gầy hao.
Mượn áng thơ bầu bạn khúc giao thời.
Mơ sắp tới nửa Trời xưa trở lại..

ChuHecodoc Le

Tự trách

Người đã đến khi hồn không phẳng lặng
Vẻ quan tâm người ban tặng nụ cười
Tôi đã mang niềm tin trao cho người
Mà người lại vô tình làm rơi mất.

Người có biết trái tim tôi se thắt
Giấu trong lòng giọt nước mắt nhẹ rơi
Tôi cố nở trên môi một nụ cười
Mà hồn vỡ trong rã rời tuyệt vọng.
Xem thêm →

Mẹ ơi …

Đã bao ngày, Mẹ ơi! vẫn thế
Vẫn chỉ Mẹ thôi, suốt cả ngày
Cái ăn, cái mặc, coi nhà cửa..
Những lúc cô đơn, lúc giận đời!
Hay giữa ban trưa sợi Thuôc lào
Bao khi lạng Chè, viên thuốc Sốt
Cũng lại Mẹ thôi.. mãi Con phiền!

Mẹ ơi! Thân già vai sương gió
Tuổi ấy.. Bẩy mươi, tuổi Thọ thành
Lai lưng quét dọn đưa Thư báo
Trông giữ ban công, Gạo muối hành
Xanh xanh tuổi đời, Con thất thế
Sa ngã đớn đau giờ hối hận..)
Mẹ ơi! tội này sao con gánh
Nước mắt con rơi lòng đau quặn!

Khantruong

Mối tình mỏng manh

Em chỉ là cô gái nhỏ xanh xao
Chẳng thanh cao sao lạc vào ánh mắt
Của anh thương như ông trời sắp đặt
Bởi thế duyên mình đắng ngắt bờ môi

Em chỉ là một chút gió đơn côi
Thoáng qua anh rồi lại trôi đi mất
Hay trong em có cái gì khuyết tật
Mà để duyên mình lệ ướt đêm thâu
Xem thêm →

Đợi

Đã bao lần anh nói tiếng yêu em !
Mà chẳng thấy anh về nơi đã hẹn.
Để cho em cứ mỏi mòn trông ngóng.
Bao đêm rồi vẫn chẳng thấy anh đâu.

Nhìn bầu trời đêm chi chít sao giăng.
Ánh trăng khuya đổ dài trên thềm vắng.
Nhớ anh quá mà chẳng nào khóc được.
Thầm gọi tên anh dẫu biết chẳng là đâu.

Nước mắt em rơi bờ môi mằn mặn.
Vầng trăng khuyết đã gác ngang đầu núi.
Sương khuya lạnh thắm ướt bờ vai nhỏ.
Em đợi chờ trong khắc khoải nhớ thương.

Đêm không anh lệ nhòa hoen mi ướt.
Nỗi nhớ anh cứ cồn cào da diết.
Anh đã quên hay là anh không nhớ ?
Có một người đã trót lặng tơ vương.

Đã yêu anh, vì anh không hối tiếc.
Có nhiều đêm em dằn lòng tự hỏi.
Sao em lại yêu anh nhiều đến thế.
Rồi huyễn hoặc mình rằng : Anh rất yêu em.

Tình em thầm gọi gửi vào đêm.
Như ánh sao rơi sáng lòa đêm vắng.
Anh có nghe thấy tiếng lòng em gọi.
Người đã yêu anh bằng cả tấm chân tình !

Thanh Vân

Nửa hồn và thơ đêm

Giờ tôi còn lại nửa hồn thôi,!
Một nửa chìm mơ tự lâu rồi,
Nửa này thờ thẫn khi chiều xuống,
Còn nửa kia giờ mây cuốn trôi,,

Giờ tôi còn lại nửa hồn thôi,,, !
Bởi vì chiều ấy đã xa xôi,,
Có cố chắt chiu từng kỷ niệm,
Thì những ngày mơ cũng qua rồi,,,,,
Xem thêm →

Tỉnh mộng đi anh

Tỉnh đi anh! Xin anh đừng say ngủ
Ta tuy nghèo, nhưng cũng tạm đủ ăn
Đừng mơ cao, cung gấm với chị Hằng
Đưa đất nước thêm khó khăn lần nữa

Bốn ngàn năm, ta còn gì chọn lựa
Đã bao đời trong khói lửa tan hoang
Cha ông xưa, đi bám đất giữ làng
Đừng vội vã, trang sử vàng viết lại
Xem thêm →

Mai em đi rồi

Mai em đi rồi! Còn nhớ hay không
Mưa hạ sầu mơ trên cánh phượng hồng
Góc sân ngày ấy bây giờ quạnh vắng
Còn một mình ta ngồi nhớ mênh mông

Mai em đi rồi! Mang hết yêu thương
Bỏ lại hàng cây buồn giữa sân trường
Có con bướm vàng một mình lặng lẽ
Trên nhánh hoa nào tìm chút u hương

Mai em đi rồi! Quên mất thơ ngây
Bỏ lại mộng xưa một bóng thân gầy
Quên dòng thư xanh tươi màu mực tím
Quên những hẹn hò tay nắm trong tay

Em đi xa rồi! Như giấc chiêm bao
Nhìn cánh phượng rơi còn đó ngọt ngào
Vơi đầy trong ta bao nhiêu sầu nhớ
Không biết bao giờ mình lại gặp nhau…

Xuân Mai