Thuở nào quen nhau – Thơ Buồn

THUỞ NÀO QUEN NHAU

Thơ: Trường Sơn

Ta ngây ngất một hương thơm tình muộn

Nhớ thuở nào áo trắng tựu trường bay

Trống khai giảng ống quần dây xích cuốn

Xe đạp buồn đứng đợi biết nhờ ai

Trong sâu thẳm mắt chực chờ lệ đỗ

Người đi qua chợt đắm đuối chẳng mời

Chân đứng lại, gối quỳ tay nói hộ

Sửa xe rồi trống lại điểm giờ chơi

Vui trễ học ta đèo ai dạo phố

Em ngại ngùng mắc cỡ buổi làm quen

Ta rạo rực bàn tay đan bỡ ngỡ

Thuở học trò tập tễnh nói tình yêu

Cơn nắng ấm ghẹo tình đôi má ửng

Ngọn gió đùa sợi tóc xỏa bờ vai

Thương nhớ lắm tuổi vui buồn lấp lửng

Tưởng dại khờ thế giới chỉ còn hai.

Tương tư chim sáo – Thơ Buồn

Tương tư chim sáo

Viết về nhạc sĩ Trương Quang Tuấn

“ Bẽ bàng bướm đậu mù u”
“ Dễ thương” ngày ấy bay vù về đâu?
“ Ngày em còn thắt bím ” nâu
“ Tỏ tỉnh ” vỏn vẹn mấy câu,mấy lời?

“ Phải lòng ” kết nụ tình thôi
“ Tương tư chim sáo” thả mồi đi hoang
“ Thu phai như lá ” chớm vàng
“ Một mình hiu hẩm ” bàng hoàng lệ chan

“ Hương trầu” chưa kịp bay sang
“ Trái tim mong manh ” ngỡ ngàng phút giây
“Tự tình Lý mình ên“ đây!
“ Tự tình Lý cây bông ” bay xa mùa

“ Tự tình nón bài thơ ” chưa?
“ Thương em Lý miệt vườn “ trưa nắng vàng
“ Thương nhau Lý tơ hồng ” hoang
“ Lá khô nhật kí ” ngổn ngang rành rành

Rồi cơn“ Mưa tím ” tan tành
“ Lấy chồng xứ lạ” em đành phụ anh
“ Cung đàn” lỗi nhịp “ Biển xanh”
“ Mùa hoa cưới” em về thành bỏ quê

“ Mùa xuân đám cưới ” ru mê
“ Chuyện tình ao cá ” bên lề cỏ khô
Ngày 13/8/2016
Ân Thiên ( Bình Dương)

Tình đầu sao quên – Thơ Buồn

Tình đầu sao quên

Thơ: Thanh Trần

Xưa hai đứa học chung cùng lớp

Do duyên trời không hợp nên xa

Anh ơi những kỷ niệm qua

Sao anh nỡ để phôi pha tháng ngày

Bao năm học mình hay cùng bước

Trên con đường quen thuộc khi xưa

Dù trời có nắng hay mưa

Chúng mình hai đứa sớm trưa tới trường

Giờ có lẽ ở phương trời lạ

Có bao giờ anh nhớ hạ không

Hè sang hé nở phượng hồng

Sao em vẫn cứ ngóng trông đợi chờ

Nửa đêm vẫn trong mơ thổn thức

Vẫn nhớ hoài ký ức ngày xa

Thôi thì kỷ niệm đã qua

Anh đi một nửa quê nhà nhớ mong

Vẫn cứ bảo ngóng trông gì nữa

Đã qua rồi gần nửa cuộc đời

Mà sao cứ nhớ anh ơi

Nửa đêm không ngủ vẫn rơi giọt sầu.

Em có biết hạnh phúc của anh

Có ai  đó nói với em rằng em là hạnh phúc của cuộc đời anh chưa em nhỉ? Chắc chưa rồi phải không em? Bời vì họ để chính anh nói với em. Em à, em là hạnh phúc của anh, là người con gái đã mang cho anh hạnh phúc, và anh thật sự đang rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì yêu em và được em yêu.

Từ lần đầu mình cùng nhau đi ăn tối anh đã biết trong anh có những cảm xúc, những tâm sự thầm kín gì đó lạ lẫm lắm , thứ tình cảm chỉ có trái tim mới cảm nhận được. Mỗi khi mình nói chuyện với nhau đều cười rất nhiều, có lẽ đó là niềm vui khi tìm thấy một nửa của mình.

Anh thật sự bất ngờ khi đôi ta bên nhau, tuy là có cãi vã, cũng có những giây phút bên nhau thật ngọt ngào và ấm áp nhưng đôi ta vẫn bên nhau dù cho có khó khăn gia đình có ngăn cấm. Mình vẫn hạnh phúc vẫn yêu nhau và dường như hiểu nhau hơn em nhỉ…

Cám ơn em vì đã đến bên anh, yêu anh. Cám ơn em đã xoa dịu đi quá khứ đau thương của anh. Cám ơn em vì đã ở bên cạnh chăm sóc anh. Cám ơn em đã động viên anh tiếp thêm sức lực để anh bước tiếp. Cám ơn em đã không chê anh dù rằng anh chỉ là một thằng ngèo và bị người khác xem như kẻ ngu ngốc. Cám ơn em người yêu của anh.

Anh muốn nói với em rằng anh hạnh phúc khi có em. Anh muốn cưới em làm vợ, muốn cùng em xây dựng tổ ấm nhỏ nhoi của đôi ta. Lúc chưa yêu em anh đã tưởng chừng như mình không còn niềm vui nhưng khi có em rồi anh mới biết hạnh phúc thật sự của anh vẫn còn.
Anh đã yêu em thật rồi em à, yêu em từ trong sâu thẳm đáy trái tim anh, yêu em từ tận trong xương tủy, yêu em như từ tiền định kiếp trước. Anh yêu em nhiều lắm vợ yêu của anh. Mãi mãi bên nhau vợ nhé.

Trả nợ rừng – Thơ Buồn

Những rừng lim, rừng sến mấy trăm năm
Xòe tán lá che rợp trời Yên Bái
Cây uống nước no nê rồi trả lại
Cho núi đồi, sông Chảy, sông Thao…

Rừng đại ngàn Yên Bái nay còn đâu!
Thịt cây xẻ làm nhà cao cửa rộng
Biệt thự các người chất đầy lồng lộng
Nào xa lông, giường tủ, đồ thờ…

Rừng đại ngàn thành đồi lơ thơ
Không đủ che con chồn đào tổ
Tiếng kêu cứu của muôn loài cây cỏ
Và tiếng dân kêu… nào thấu cửa quan!

Nước đầy hồ, nước phá đập tràn
Nước thành lũ phá chỗ nào đáng phá
Chẳng kể gì đất đá, bê tông

Bài học này không biết có đủ không
Kẻ cầm súng và nạn nhân của súng
Từng bao năm gây tội phá rừng
Sẽ nói gì trước thần núi, thần sông?

190816

Làm ma – Thơ Buồn

Làm ma

Những ngọn đồi bát úp
Hai bên bờ sông Hờ
Nơi quần long hổ phục
Đua nhau chiếm hết rồi

Đây sinh phần họ Nguyễn
Kia khu lăng họ Bùi
Mỗi họ khoanh một đồi
Mồ mả chỉ lác đác

Dưới chân đồi nhếch nhác
Mỗi nấm ba mét vuông
Nấm này muốn thắp hương
Dẫm lên đầu nấm khác

Ngẫm cảnh đời đen bạc
Giàu nghèo ngày cách xa
Chết ai cũng làm ma
Ma nhà giàu cũng khác!

280816

Nắng hạ – Thơ Buồn

Nắng hạ

Thơ: Ho Nhu

Nắng hạ đầu mùa đã chói chang

Nhìn cây trụi lá mắt hoa vàng

Lang thang dạo phố bâng khuâng nghĩ

Có phải do trời đổ nắng hoang

Em ngồi ngắm lại chút dung nhan

Thắc thỏm lo âu sắc bị tàn

Tiễn biệt xuân thì âu phải lạ

Hè sang nắng đổ ắt truyền lan

Ốm thật rồi hay bởi tại đâu

Đường xa gánh nặng để âu sầu

Chênh vênh lạc bước ôi không thể

Gắng giữ thanh xuân được lắng sâu

Bao ngày nắng đổ biệt tăm xa

Khúc nhạc tơ vương vẫn đậm đà

Gửi chút ân tình theo sắc là

Men tình khởi sắc đặng đơm hoa.

Hoa tím vươn tường – Thơ Buồn

Hoa tím vươn qua tường
Như lòng em ngóng đợi
Lời anh hẹn hôm nào
Ngày càng xa vời vợi…

Ra bờ đê em nhớ
Vạt có xanh ta ngồi
Ra bến sông em nhớ
Ngày anh tập em bơi!

Tháng ngày vô tình trôi
Tóc xanh dù điểm bạc
Khước từ bao người khác
Em chỉ chờ anh thôi!

290816

Màu thu – Thơ Buồn

Trái hồng thắp đỏ đèn lồng
Trái na mở mắt, liếc bông cúc vàng
Đậu biếc tím ngát leo thang
Mướp đơm thêm nụ trên giàn rung rinh
” Mắt tôm” vàng nghệ xinh xinh
Bên giò lan tím lung linh hé cười
Sung non lấp ló mấy chồi
Cơm dừa trắng tựa mây trôi bềnh bồng
Trời xanh, cao vút mênh mông
Mải mê cánh ngói thong dong từng bầy
Hương sữa chợt thoảng đâu đây
Kìa! Hoa từng đĩa, vun đầy cốm non
Lá khô xào xạc lối mòn
Bờ tre dế hát, ru hồn tỉnh say…

Tàn sen, hè đã cạn ngày
Heo may mở bức tranh, đầy màu thu!k



Cuối mùa hò hẹn – Thơ Buồn

Cuối mùa hò hẹn

Tính anh nhút nhát đã lâu
Vào nhà chẳng dám nói câu hết lời
Tỏ tình cứ lúng túng thôi!
Nghe tiếng chó sủa liên hồi lại run

Trăng mờ bên gốc cây sung
Hẹn em ngoài ngõ ta cùng tâm tư
Bàn tay mười ngón,dường như…
Nhìn nhau lại thấy dư dư,thừa thừa

Thương thương, sớm sớm, trưa trưa…
Năm năm,tháng tháng, nắng mưa tâm hồn
Đêm tàn lởn vởn hoàng hôn
Mắt em đọng giọt dỗi hờn phải không?

Yêu em,anh vốn thiệt lòng
Lời thì ít ỏi,lòng vòng đâu đâu?
Mơ ngày bắc vạn nhịp cầu
Anh về đem nốt trầu cau vôi nồng

Xe hoa li rượu đêm đông
Ru nhau vào mộng môi hồng vương tơ
Ngày 3/7/2016

Thiên Ân ( Bình Dương)