Có những ngày nghe lòng buồn đến lạ

Có những ngày nghe lòng buồn đến lạ
Phố muôn màu sao vắng bóng ai qua
Lối nhỏ không tên… bỡ ngỡ lúc hẹn hò
Giờ xơ xác lá phủ dầy bên ngọn cỏ…

Đêm tĩnh lặng giữa góc trời đầy gió 
Lạnh tê người, vòng tay xước co ro
Hít thở thật sâu… chút hơi ấm nhạt nhòa
Ngồi đong đếm ký ức mờ phai nhạt

Xem thêm →

Trí nhớ anh tồi chỉ nhớ mỗi em thôi

Đông đến rồi qua khung cửa màu xanh
Nắng mùa này nhạt nhòa hanh hao lắm
Em vẫn âm thầm chắt chiu gom nắng
Bán đổi chút mưa phùn của ngày xưa

Lâu lắm rồi em đã quên chưa?
Kỷ niệm ngọt ngào hồn nhiên thuở đó
Trí nhớ anh tồi, nhiều khi không nhớ
Hình như có kẻ vô tình, trót yêu…

Trí nhớ anh tồi nên cũng chẳng nhớ nhiều…
Một chiều lang thang em dịu dàng bán nắng
Lạc vào mắt anh khung trời bình lặng
Có kẻ dại khờ gom nắng bán giùm em

Xem thêm →

Anh đừng hỏi em

Anh đừng hỏi em là “…Có hạnh phúc không?”
Cũng đừng hỏi em là “…Có điều gì mới…”
Em là cỏ đấy, cỏ thì không biết nói
Nhưng biết úa vàng khi sương muối dội qua…

Anh chở ngọt bùi theo những tháng năm xa
Một giọng trầm thương em phải quên từ đó
Ngọt ngào anh nói có bao giờ là khó
Như đám mây trời rồi cũng sẽ tan thôi

Xem thêm →

Em bình yên rồi, em quên nhé chào anh !

Em bình yên rồi, người lạ đã từng yêu 
Thôi nhớ mỗi chiều, thôi đợi anh mỗi tối
Thôi lúc mệt nhoài chờ nghe ai kia gọi
Thôi đợi người về để nói vẫn còn thương

Em bình yên rồi, thôi ngồi khóc trước gương
Thôi khóc trên đường toàn dấu chân hai đứa
Thôi tỉnh giữa đêm vì giật mình hoảng sợ
Thôi mơ thấy anh ngày nào đó trở về

Xem thêm →

Em bây giờ chỉ muốn gặp anh

Em muốn bây giờ mình có thể gặp anh
Khi mà ngôn từ cúi mình trong suy nghĩ
Em cũng cúi mình trước lòng em mộng mị
Tháng sáu thở dài, nghiêng nắng cháy trên vai

Muốn gặp một người để nói hết đúng – sai
Để được khóc cười như khi chưa hề gặp
Đâu như bây giờ… điêu linh buồn quay quắt
Chỉ thấy mỗi mình soi bóng những cô đơn…

Có thể làm gì để cảm thấy tốt hơn
Khi mà nước mắt trực trào nơi khóe mắt?
Em không khóc được… là em đang giành giật
Giữa em và anh – người vốn dĩ xa rồi
Xem thêm →

Có những điều muốn kể với anh

Có nhiều điều muốn kể với anh
Như ngày hôm nay điều gì làm em khóc
Muốn kể anh nghe biết bao điều khó nhọc
Của những ngày… không anh!

Có một vài lần em đã nói với anh
Về những nỗi buồn của tháng ngày xa cách
Em đã mạnh mẽ qua bao điều đường mật
Bỏ biết bao điều được – mất, hơn – thua

Tình yêu chúng mình có thật hay chưa?
Em đã đôi lần đánh lừa mình rằng: có
Nhưng em biết thừa, mình yếu mềm hơn cỏ
Mạnh mẽ nhiều thì em vẫn cứ là em!
Xem thêm →

Chiều buông xuống đời

Lâu rồi người nhớ hay không
Mộng xưa in dấu trong vòng tay ôm
Lòng còn nhớ một chiều hôm
Trao nhau mấy nụ môi thơm ngọt ngào

Ru người tròn giấc chiêm bao
Hồn nghe nhung nhớ cồn cào trăm năm
Đâu đây còn chút hương thầm
Trong ta vẳng tiếng mưa lâm thâm sầu
Xem thêm →

Mưa hạ

Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?
Xem thêm →

Ngày trở về

Tôi trở về, thăm lại bến sông xưa
Nơi bến nước, có con đò năm cũ
Tiễn tôi đi, cũng vào mùa nước lũ
Em chống xuồng, con sóng phủ mênh mông

Phút chia tay, chan chứa lệ cay nồng
Mi em ướt, giữa đôi dòng nghẹn chảy
Cầm tay nhau, tôi hẹn ngày trở lại
Khúc khải hoàn, vang mãi bước quân ca
Xem thêm →

Buồn ơi chào mi

Có những nối buồn …..em không thể nói ra
Có những nỗi buồn…….. chỉ thoảng qua nhè nhẹ
Có những nối buồn …….tưởng chừng như rất khẽ
Nhưng nó làm …..đau nhói ……trái tim em

Có những nỗi buồn …em đã phải …lệ hoen
Em muốn mượn ….hơi men …..ly rượu đắng
Em mong rằng …..nỗi buồn ….sẽ phẳng lặng
Xóa tan hết ….bao sâu lắng …..trong lòng

Có những nối buồn …..ai có hiểu cho chăng ?
Nỗi buồn đó …..như mây giăng khắp lối
Có những nỗi buồn …nỗi buồn ….không thể nói
Chính nó làm…. đau nhói ……trái tim em

Nỗi buồn nào ….em chẳng thể gọi tên
Ai có hiểu ….có thấu chăng ……người hỡi
Mong …mong rằng …..người sẽ không trách tội
Vì nỗi buồn…… em chẳng thể nói ra

Có những nỗi buồn ……mà em muốn xóa nhoà
Nhưng …chao ôi !!! người ơi !!! sao khó quá
Nỗi buồn ấy …nào đâu như chiếc lá
Khi úa vàng …gió cuốn …lá bay đâu ???

Có những nỗi buồn ….nó in thấm trong đầu
Ngàn đời sau …..chẳng thể nào …xóa nổi
Nỗi buồn đó ….ngàn đời ….không thể nói
Hỏi thử rằng …..người có hiểu cho chăng ?

Có những nỗi buồn …..như nhện lưới …đan giăng
Rối tơ vò …băn khoăn …không lối thoát
Nỗi buồn đó …dường như ….làm ….tan nát
Trái tim non ….đang ….rỉ …máu ….vì buồn

Nỗi buồn nào ….mà chẳng có cội nguồn
Nhưng tại sao …..em buồn ….em không rõ
Nỗi buồn nào ….ai ai mà chẳng có
Chỉ khác là nguồn gốc ….có hay không ?

Nỗi buồn này ……sao lạnh giá cõi lòng
Buồn…. buồn lắm ….cả lòng em …..tê tái
Nỗi buồn đau …..tưởng chừng …….như tê dại
Rơi rớt hoài …rơi rớt…… những ……niềm ……đau

MB