Tình Mộng Thênh Thang – Nguyễn Thành Sáng

Trải giấc mộng hồn dưới bóng trăng
Tình thơ, ý sống, nỗi niềm dâng
Dẫu bao sóng gợn vờn theo nước
Điệp khúc tơ vương mãi lộng tầng!

Tay chèo lẳng lặng, cứ dần trôi
Nhàn nhẹ, đong đưa dưới bóng trời
Lòng gửi xa xôi về bát ngát
Con thuyền êm ả, lướt ngàn khơi

Gió lặn, lơi dần, vọng nhớ thương
Tình ai, sắc đượm dưới canh trường
Khi như da diết trao ngàn thắm
Lúc quyện âu sầu, giọt nhỏ sương

Có lúc thăng cao, hồn trải rộng
Tình yêu chấp cánh duỗi bay xa
Vượt qua biển lộng ngàn chao động
Trầm ngắm hoàng hôn phủ nắng tà!

Rồi cũng có khi thấy mỏi mê
Đường về nẻo sống nặng lê thê
Đôi chân khấp khểnh đường xa quá
Nhưng ảnh hồn thương mãi đậm thề…

Xem thêm →

Nén lại mà lo đi anh – Nguyễn Thành Sáng

Đừng buồn nghĩ ngợi nữa anh ơi
Chớ để hồn đau ghịt mảnh đời
Cho bóng chim sầu thêm rủ cánh
Rơi vào bão táp để chơi vơi

Cha Mẹ muốn em bỏ gặp anh
Tìm về nẻo sống một vầng trăng
Có ngàn lóng lánh soi dòng biếc
Điệp khúc ngân nga trải mộng lành!

Bởi cuộc tình ta quá đổi đen
Mây mờ che ám một vùng đêm
Đâu đây tiếng dế sầu chành chạch
Bóng tối bao trùm phủ kín em

Cuộc đời đâu chỉ có lời thương
Cơm cháo, áo tiền phải vấn vương
Tay trắng anh làm sao kết mộng
Ấm lòng trăng gió cuộc yêu đương!

Xem thêm →

Tình gieo tiếng gọi – Nguyễn Thành Sáng

Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi

Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

Một cánh chim bay – Nguyễn Thành Sáng

Biển sóng gợn buồn nhịp trái tim
Mờ treo thăm thẳm cuối trùng dương
Trời kia thấp thoáng, dần trôi đến
Viễn xứ từ nay dõi bước đường!

Một dãy đen dài tận chốn tha
Cánh thuyền hướng thẳng cố lần ra
Từng cơn nhấp nhố lay gan ruột
Bỏ lại sau lưng xứ sở nhà

Gió thổi ngang tai tiếng vụt vù
Mơ màng năm tháng những chiều thu
Đìu hiu len lỏi vào mưa lạnh
Theo thắt hồn sương, cuốn mịt mù…

Xem thêm →

Nỗi Niềm Của Mẹ – Nguyễn Thành Sáng

Con ơi! Lặng lẽ mẹ nhìn con
Trong sáng, vô tư đượm cánh hồn
Mê mải sách đèn nuôi ước vọng
Mà lòng của mẹ quặn từng cơn!

Con lớn lên dần bên gối mẹ
Trong dòng biển thắm ấm tình cha
Nhấp nhô theo nước về sông lớn
Hướng vọng mây ngàn một chốn xa

Không thể để con phải nhuốm sầu
Biến hồn tượng đá lặng chìm sâu
Cho nên thắt thẻo niềm riêng mẹ
Chỉ dưới đêm buồn nghẹn khổ đau

Năm xưa hụt hẫng chuyến đò đời
Sắc thắm phai dần cõi mộng rơi
Lạc lõng, chơi vơi thuyền bến đổ
Đành dừng ghé lại, cất chèo bơi!

Nào hay nửa độ ánh phai mờ
Mới biết nơi nầy chẳng có thơ
Nhưng trót cắm sào neo chỗ đậu
Chỉ còn ảm đạm với chơ vơ

Xem thêm →

Em đã sai rồi – Nguyễn Thành Sáng

Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
Một thuở trăng vàng soi suối biếc
Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi!…

Em nát tâm hồn theo tháng năm
Bao lần khóc hận dưới khung xanh
Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
Bầu trời là cả sắc vàng thu
Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
Con tim xưa trẻ ngân lai láng
Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy!…

Xem thêm →

Chị xa rồi – Tử Vũ

Cỏ xanh vùi thân trong sương lạnh
Mây hồng chết đuối giữa tinh không
Xuân tàn tạ, héo mai sầu cúc
Chị xa rồi hạ trắng mênh mông..

Chị xa rồi! hạ khô héo ngoài đồng
Dăm chiếc lá nhìn nhau buồn xơ xác,
Vài con ve hát khúc tình rời rạc
Gi ọng hát buồn,đưa tiễn một người đi.

Thu nhạt nhòa vẽ nên cảnh phân ly,
Mây xám xịt họa ra tình tan vỡ,
Ngày chị sang ngang em nghe nhịp thở,
Đượm heo may buồn vương vấn sầu đông!!!!

Xem thêm →

Nước mắt đàn ông – Nghĩa Trần

Mẹ biết không con trai Mẹ khóc rồi
Nước mắt đàn ông chảy vào trong lồng ngực
Đêm đã khuya một mình con vẫn thức
Những nỗi buồn cơ cực kiếp mồ côi

Hạ qua đi thu cũng đã về rồi
Vun lan đến lòng con nghe ngèn ngẹn
Nỗi nhớ ùa về vỡ òa trong kìm nén
Nức nở nhớ thương thăm thẳm những canh trường

Xem thêm →

Tình Như Chiếc Lá Thu – Thùy Trang

Giao mùa sợi nắng hanh hao
Gió Thu man mác ngọt ngào vàng phai
Phất phơ từng hạt mưa bay
Chao nghiêng theo gió trải dài tít xa…

Khơi lòng khúc hát ngân nga
Bao nhiêu phiền muộn ngày qua tan dần
Thu đi trút hết lá vàng
Cành thay lộc biếc khẽ khàng điệu ru

Tình sầu như chiếc lá thu
Úa vàng phai rụng, tương tư ích gì!