Em giã từ một thủa dại khờ yêu

Có một chiều nắng lạc vào rừng xanh
Nắng vô tình để dấu chân trên cỏ
Nắng đi rồi, cỏ nghẹn màu thương nhớ
Cánh tay mềm níu giữ những yêu thương

Thấy cỏ buồn, mưa hóa những hạt sương
Cứ long lanh quấn quít ở bên cỏ
Cỏ dại khờ đem trái tim bé nhỏ
Trao lòng mình về vạt nắng xa xôi.

Rồi một ngày, quá sầu muộn bên đời
Cỏ xác xơ, úa vàng trong đám lá
Mưa đau buồn trái tim thành băng giá
Trăm năm rồi tình khắc khoải chưa nguôi.
Xem thêm →

Bóng chiều

Ngày mai này anh lại xa em thôi
Không còn nhớ gì những ngày yêu cũ
Em gặp anh ! Đường mờ sương rêu phủ
Dấu chân qua ! Lá rũ rượi u buồn

Anh đi rồi ! em biết ! Lệ sẽ tuôn
Đành lòng vậy gởi tình về bên ấy
Giọt nắng cuối bên sườn đồi run rẩy
Đất im lìm ! Chẳng chở nổi mầm xanh
Xem thêm →

Biển hạ

Từ độ nào anh chở nắng xuân đi
Để biển khơi cứ chòng chành trong Hạ
Ánh tàn dương khép sự đời hối hả
Sóng cuộn bờ khắc khoải mối tình si

Em tìm gì giữa nắng gió lênh đênh
Thủy triều dâng chẳng đem anh về nữa
Thuyền ra khơi, cánh buồm căng đón gió
Có khi nào , anh luyến nhớ em không ?
Xem thêm →

Mối tình đầu cay đắng

Mối tình đầu ,ai chả nhớ đậm sâu
Những khi buồn, lòng nát nhàu than thở
Người xa rồi ,đâu còn ở bên tôi
Chỉ âm thầm, đầy vơi trong nỗi nhớ
Người ra đi ,bỏ tình tôi dang dở

Đêm lặng sầu, đau nức nở con tim
Tôi đâu ngờ, yêu như phim giả dối
Để hôm nay ,ngồi trăng trối riêng mình
Người ra đi ,bỏ cuộc tình dang dở
Còn riêng tôi, gặp trắc trở duyên đầu
Xem thêm →

Xin gửi lại chút tình xưa

Em vẫn kệ cho người đời đàm tiếu
Những thực hư chẳng hiểu được bao nhiêu
Ừ thì em xuân tuổi đã xế chiều
Đâu còn trẻ bán buồn vui qua nụ cười ánh mắt

Em chỉ biết cuộc tình này rất thật
Có yêu thương trong giấc ngủ mê say
Có sẻ chia cho năm tháng chất dày
Mà muối mặn, gừng cay, bão táp đời không ngã
Xem thêm →

Biển hoàng hôn và nắng

Hẳn là yêu nên Hắn còn ở đó
Đợi chờ Em trong vô vọng tháng ngày
Vì lời hứa thuở xưa còn bỏ ngỏ
Biển đây rồi chỉ thiếu một đôi tay

Mười năm chẵn sống cuộc đời thui thủi
Trước hoàng hôn Hắn khóc đã bao lần
Em để lại vết thương tình quá nặng
Đâu dễ lành lở loét cả châu thân
Xem thêm →

Hết thương

Hết thương
xin hãy buông tay
Đừng gieo đau khổ. …đừng dầy vò nhau
Thay lòng đổi dạ vì đâu.?
Cho tình tan nát….để sầu lên mi
~~
Hết thương.
Đừng giữ làm chi..
Đêm buông dị mộng sầu về đôi tim
Thở dài…nước mắt thâu đêm
Trách chi.
.Nguyệt lão se duyên hững hờ Xem thêm →

Cười lên em

Cười lên em đừng khóc nữa được không
Chùm phượng sắp châm đèn nồng đón hạ
Mùa trạng nguyên cởi hồn sao xuyến lạ
Gom tháng ngày vương bản ngã dòng khơi

Thả buông xuôi xây dựng nấc thang đời
Hiếu gánh nặng tương lai ngời sức trẻ
Phải mạnh mẽ hiên ngang đừng khóc nhé
Thân lữ thứ chăm sức khỏe trồng người
Xem thêm →

Thương em

Em nín đi vợ yêu đừng khóc nữa
Anh đã về để chữa vết lòng em
Không sao đâu anh đã thề sẽ đem
Những hạnh phúc gói kèm trong anh mãi

Anh biết rồi em đang cố nhẫn lại
Gặm nỗi sầu bi ai mắt lệ khô
Vấy người em nên mang sẹo khắp chỗ
Mắt không còn nhìn dỗ đứa con thơ
Xem thêm →

Chuyện tình của mẹ

Mười tám tuổi tôi đã thành người lớn
Biết nghĩ suy nên thương mẹ vô cùng
Suốt một đời chịu cảnh kiếp chồng chung
Mẹ lấy cha để gánh gồng tội nợ

Cha bạc tình còn vũ phu vô cớ
Cứ đè ra hành hạ mẹ suốt ngày
Về đến nhà cơm chưa có ăn ngay
Lại đánh mẹ hộc máu mồm máu mũi

Vừa đấm đá vừa gầm gào mắng chửi
Cho tao ăn tệ hơn chó vậy à
Mẹ nuốt nghẹn mà chẳng dám kêu la
Khi tỉnh dậy tấm thân tàn nhàu nát

Mẹ ôm hận lòng đớn đau chua chát
Chạy ngược xuôi buôn bán kiếm đồng tiền
Ôm chặt tôi mẹ nức nở hằng đêm
Mẹ muốn chết nhưng vì tôi phải sống

Trong cơn mơ mẹ gặp toàn ác mộng
sợ hét la nước mắt chảy lưng tròng
Tôi thương mẹ và chỉ ước cầu mong
Cha tu chí đừng bạc bài say xỉn

Vì thương tôi mẹ lặng thầm câm nín
Bỗng ngày kia cha đi mãi không về
Mẹ sửa soạn xinh không thể nào chê
Bởi vốn dĩ xưa nay người đã đẹp

Da trắng mịn mắt phượng mày ngài nét
Má lúc nào cũng hồng dậy như son
Nay nhìn mẹ càng thấy rạng rỡ hơn
Ôi gương mặt toát vẻ hiền thánh thiện

Mẹ cứ như có phép màu ẩn hiện
Nét khổ đau tan biến tự khi nào
Mẹ dẫn tôi đi gặp bác hỏi chào
Vào tham quan một vườn khu du lịch

Ôi đẹp quá tôi say sưa mê thích
Chạy tung tăng theo mấy trẻ vui đùa
Chợt quay lại mẹ nước mắt đầm đìa
Tôi không hiểu vì sao mà mẹ khóc

Bác ôm mẹ vuốt ve lên mái tóc
Như động viên như an ủi vỗ về
Tôi chưa lớn nhưng cũng chẳng ngô nghê
Nên không thích bác Quân ngồi ôm mẹ

Sau đi ăn mẹ lại ngồi vui vẻ
Lúc đêm về tôi cùng mẹ ngủ chung
Khi giật mình chẳng thấy mẹ nằm cùng
Tôi hốt hoảng chạy ào ra mở cửa

Tôi không thể tin vào tai mắt nữa
Hai người ôm nhau thắm thiết không rời
Anh yêu em thương em lắm em ơi
Sáng thức dậy ánh bình minh rực rỡ

Tay trong tay mẹ tưng bừng hớn hở
Tôi chạnh buồn lòng lại nghĩ tới cha
Tôi khăng khăng nhất quyết phải về nhà
Nên rời bỏ cuộc chơi dài dang dở

Đêm mẹ buồn ôm tôi trào nức nở
Bố chỉ là con quỷ đội lốt người
Bố đã bỏ luôn đi với một người
Tìm hạnh phúc tìm niềm vui mới

Có con riêng nhưng mẹ không dám nói
Sợ con buồn ảnh hưởng tới tương lai
Với bác Quân mẹ chẳng có gì sai
Con không thích mẹ sẽ không gặp nữa

Bác cũng đã chuyển luôn rời nhà cửa
Mẹ con mình sống nương tựa vào nhau
Bố bỏ mẹ nhưng lại cứ lâu lâu
Về kiếm chuyện vòi tiền rồi đánh mẹ

Mẹ đớn đau trái tim vò rạn xé
Gương mặt buồn tàn tạ đến xót xa
Tôi thương mẹ giấu nước mắt nhạt nhòa
Tự trách mình sao cản tình yêu mẹ
Xem thêm →