Chùm thơ tình âm dương cách biệt, nhớ người yêu đã mất

Tuyển chọn những bài thơ tình âm dương cách biệt hay nhất. Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng nhớ thương về người yêu, người tình đã mất.

 

Thơ nhớ người yêu đã mất (ảnh: internet)

THƠ LỤC BÁT: CÁCH TRỞ

Tác giả: Vanessa Le

Vẳng nghe ở dưới mộ sâu

Tiếng ai than khóc âu sầu vấn vương

Hay lòng như luống còn thương

Luyến lưu gót nhỏ thắp hương gửi tình

Khói bay vờn tỏa hiển linh

Thoảng trong hoang vắng điệu tình trổi lên

Nhớ xưa một thuở kề bên

Trao nhau hẹn ước đợi nên duyên đời

Ngỡ duyên cầm sắc tuyệt vời

Nào ngờ mây phủ bầu trời tiếc thương

Đớn đau cách trở khôn lường

Duyên không đổ bến yêu đương ngỡ ngàng

Tình xa dẫu chẳng phụ phàng

Âm dương ngăn cách lỡ làng đắng cay

Xót thay con tạo an bày

Chia uyên rẻ thúy thương thay một đời

Biệt ly sanh tử số trời

Nhân sinh một kiếp ai dời được chăng?

THƠ LỤC BÁT: HOANG LẠNH

Thơ: Trang Kiệt

Mồ hoang cỏ lạnh bơ vơ

Em ơi nằm đó chờ chi nữa mà

Anh giờ đây đã khuất xa

Tình xưa bao thuở đậm đà còn đâu

Anh nay cỏ đã xanh màu

Về đi em hỡi đớn đau được gì

Hãy an vui để anh đi

Đời anh mây gió chỉ là hư vô

Đôi ta bao thuở ngọt ngào

Nhưng là phận số anh nào muốn đâu

Trời xanh chia rẽ đôi đầu

Nên mình xa cách riêng sầu em mang

Giờ anh khuất nẻo mây ngàn

Cho em chua xót lỡ làng xuân xanh

Anh đi mà dạ chẳng đành

Thương em côi cút lặng thầm mồ hoang.

Thơ tình người yêu mất
Thơ tình buồn: âm – dương cách biệt (ảnh: internet)

THƠ LỤC BÁT: NGỠ EM VỀ

Thơ: Trang Kiệt

Hoài nhung nhớ bóng hình em

Dẫu đà yên nghỉ êm đềm mồ hoang

Canh khuya thức giấc bàng hoàng

Ngỡ em về lại…đôi hàng lệ rơi

Tim đau khắc khoải muôn đời

Em xa khuất để lại trời nhớ thương

Nhớ nhung suốt những canh trường

Về bên giấc mộng…âm dương nhói lòng

Giờ này giữa chốn hư không

Xin dâng lên nén nhang lòng tiễn đưa

Lòng đau đớn…nói sao vừa

Sao trời đành đoạn đưa em lìa đời

Bây giờ lặng lẽ cút côi

Mình anh chiếc bóng rã rời xác thân

Từng đêm cứ mãi âm thầm

Lặng trong nhung nhớ đầm đìa mắt môi…

THƠ LỤC BÁT: BÊN NẤM MỒ XANH

Thơ: Trang Kiệt

Con khờ dại dắt trên tay

Em về thăm lại chốn đây anh nằm

Hồn trơ xác lạnh bao năm

Âm dương cách biệt âm thầm nhớ nhung

Tình ta cách biệt muôn trùng

Bao ân ái đó đã cùng theo anh

Bỏ em lạc nẻo hồn quanh

Con thơ nhỏ dại tập tành gọi Ba

Em đau nước mắt nhạt nhòa

Đôi dòng lệ rớt…vỡ òa trong tim

Lòng chua xót…nặng nỗi niềm

Đưa con thơ lại về tìm thăm anh

Giờ đây chỉ thấy mồ xanh

Yêu thương khắc khoải giờ thành xót xa .

Tháng năm cách trở quan hà

Ôm con thơ dại mà lòng đớn đau..

Thơ tâm trạng bên mộ người yêu
Thơ tâm trạng bên mộ người yêu (ảnh: internet)

BÀI THƠ: VĨNH CÁCH..

Tác giả: Phương Tâm

Em đang sống những ngày buồn tẻ

Không có anh chia sẻ buồn vui

Âm dương cách biệt đôi nơi

Người ơi sao nỡ trọn đời xa em

Nhớ anh lắm lệ hoen đôi mắt

Trong lòng em réo rắt nỗi đau

Thế là mãi mãi mất nhau

Gối chăn lạnh lẽo đêm thâu đếm giờ

Ta từng đã ước mơ nhiều lắm

Được bên nhau duyên thắm tình hồng

Em là vợ anh là chồng

Yêu thương trọn kiếp tình nồng thiên thu

Em đâu ngỡ mù u rải lối

Rồi một ngày trời nổi phong ba

Lá xanh đứt cánh vời xa

Lòng đau như cắt anh à biết không

Em con gái má hồng phận bạc

Trót lụy tình nào khác bóng ma

Ngẩn ngơ ngơ ngẩn vào ra

Chờ ngày nào đó đôi ta trùng phùng!

BÀI THƠ: NẤM MỒ XANH
Tác giả: Cao Hằng

Em mệt nhiều trong lạnh giá mùa đông

Một năm trôi ngỡ má hồng phai sắc

Thấy nghèn nghẹn khi dòng đời giăng mắc

Mệt mỏi rồi chẳng muốn nhắc làm chi.

Một năm trôi trong giấc mộng li bì

Vùi chôn nấp những lầm lì trong đất

Một năm trôi bên cuộc đời được mất

Lạnh thật rồi…lẽ ẩn dật mồ xanh.

Một năm rồi ngày giỗ đó sao nhanh

Bao tiếc nuối cùng đạt thành chôn giấu

Một năm trôi như thuyền không bến đậu

Vụt mất rồi ai có thấu không ai

Một năm em trong giấc mộng thật dài

Cũng chẳng biết có còn ai nhớ tới

Một năm rồi nay mồ hoang đã đổi

Nấm tro tàn ai nhớ nổi là ai!

Thơ nhớ về người yêu đã mất
Thơ nhớ về người yêu đã mất (ảnh: internet)

THƠ NGƯỜI YÊU MẤT: VẦN THƠ CHO ANH
Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn

Anh theo mây gió chơi vơi

Sao không mang cả cuộc đời em đi

Buông tay mình chẳng còn gì

Âm dương cách biệt biết khi nào về.

Đông sầu lạnh buốt tái tê

Đường xưa kỷ niệm bốn bề tuyết giăng

Dấu chân trên cát còn hằn

Mình em ngồi với bóng Trăng mỏi mòn.

Anh về góc bể đầu non

Hồn lang thang bước có còn nhớ không?

Riêng em tan nát cõi lòng

Đêm thờ thẫn khóc mắt mong mỏi sầu.

Đời em nay biết về đâu?

Khi anh bước vội qua cầu…tử sinh

Tình ơi! Duyên nợ chúng mình

Đang trôi nổi giữa điêu linh cuộc đời.

BÀI THƠ: CÓ NỖI NHỚ NÀO HƠN THẾ KHÔNG?
Tác giả: Dương Tuấn

Anh trở về tất cả vẫn còn đây

Vườn kỉ niệm của bao ngày mơ ước

Con đường quê những ngày ta chung bước

Dòng sông hiền xuôi ngược chở phù sa.

Con đò xưa lại đón bước chân ta

Dòng nước lặng mây la đà dịu vợi

Anh dõi mắt trông xa về bến đợi

Em đâu rồi.. sao chẳng tới mừng anh.

Con ngõ nào giờ phủ kín rêu xanh

Vườn hồng nọ trơ cành xơ xác lá

Xe đạp cũ bên hiên nằm nghiêng ngã

Lối yêu nào sao tất cả đìu hiu.

Bên góc vườn một nấm mộ cô liêu

Tim chết lặng.. tên người yêu tôi đó

Anh về đây tìm hương tình ngày nọ

Sao trời làm giông gió nhấn thuyền duyên.

Em trở về nơi đất mẹ bình yên

Bỏ lại anh đảo điên nơi trần thế

Men rượu đắng hoà chung đôi dòng lệ

Miệng bật cười ngạo nghễ chuyện trái ngang.

Con phố chiều mình tôi bước lang thang

Bao năm vẫn bàng hoàng như giấc mộng

Trong tim anh em mãi là hình bóng

Nỗi nhớ nào bằng.. khoảng trống.. âm dương.

Thơ buồn khi người yêu mất
Thơ buồn khi người yêu mất (ảnh: internet)

BÀI THƠ: VĨNH VIỄN Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ
Thơ: Dương Tuấn

Dậy đi em! Hãy tỉnh dậy em ơi!

Sống bên anh như những lời đã hứa

Nói anh nghe lời ngọt ngào chan chứa

Trái tim hồng mãi thắp lửa vì anh.

Thôi hết rồi bao kỉ niệm ngày xanh

Dòng suối tình giờ hóa thành hoang mạc

Mộng ước đã cuộn trôi theo dòng thác

Tim anh giờ như vỡ nát còn đâu.

Trời cao ơi! Gây chi lắm bể dâu

Em ra đi chẳng một câu từ biệt

Bỏ lại anh nỗi buồn thương da diết

Vắng em rồi.. đời anh biết làm sao?

Mưa ơi mưa! Xin trút nước ào ào

Để dịu bớt niềm đau khi xa vắng

Để cho ta thét gào trong cay đắng

Miệng ta cười mà lệ mặn bờ môi.

Mưa ơi mưa! Nàng đã chết thật rồi

Nhờ sấm chớp giết tôi đi mưa nhé!

Để hồn tôi đêm đêm không cô lẽ

Lệ ngược dòng.. gọi khẽ.. bạn tình ơi!

BÀI THƠ: TIỄN EM LẦN CUỐI

Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em đi về cõi vĩnh hằng

Nương theo cơn gió bóng Trăng giữa trời

Đau lòng nước mắt chợt rơi

Nhớ thương kỷ niệm một đời không quên.

Chân lê từng bước gập ghềnh

Âm dương chia biệt buồn tênh ngậm ngùi

Cuộc đời em chẳng ngày vui

Giờ ôm theo mãi…chôn vùi ngàn năm.

Mình anh một bóng âm thầm

Đớn đau dồn nén lặng câm nghẹn ngào

Em về ngự ở trên cao

Còn anh đứng lại…thét gào…tìm nhau.

Chớm Thu chiếc lá phai màu

Gió đong đưa rụng lòng đau đớn lòng

Tiễn em lần cuối…thầm mong

Hồn em thoát khỏi những vòng nghiệt oan.

TÌNH MỒ CÔI
Thơ: Hà Thu

Em trở về… nơi phố cũ tìm anh

Tim rạo rực …tay ôm nhành hoa thắm

Đông đã chớm …mưa chiều tuôn ướt đẫm

Chân vội vàng …muốn được ngắm người yêu

Nhưng ngờ đâu… lòng hoang vắng tiêu điều

Con phố nhỏ… chợt buồn hiu quạnh quẽ

Còn đâu nữa… bóng hình chàng trai trẻ

Đã bao ngày… em nuốt lệ nhớ thương

Anh đã đi… xa tận cuối cung đường

Bỏ em lại …giọt sầu vương nghèn nghẹn

Cơn bạo bệnh… làm mạch tim anh nghẽn

Người đi rồi …duyên lỗi hẹn chênh vênh

Sầu đắng môi… lòng trĩu nặng cồng kềnh

Đời dang dở … thuyền lênh đênh mặt sóng

Trời chia cắt… tình ngăn hai lối mộng

Tuổi xuân thì… đành lẽ bóng thuyền quyên

Buồn nào hơn…khi âm cảnh hai miền

Nơi trần tục… phận truân chuyên đơn lẻ

Chào vĩnh biệt… anh nằm yên nghỉ nhé

Hẹn tao phùng …nếu có thể …kiếp sau .

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tinh-am-duong-cach-biet-nho-nguoi-yeu-da-mat

Trả lời