Độc hành – Thơ: Mai Hoài Thu

Em ở nơi nào, em ở đâu?
Có nghe ta gọi giữa đêm sầu,
Vang trong sương lạnh, hồn mê loạn,
Uống cạn men nồng những giọt châu…

Thổn thức tìm em trong ánh trăng,
Trăng mờ-trăng tỏ, nhuốm sương giăng,
Linh hồn phủ kín màu xanh đá,
Làm kẻ độc hành với tháng năm…

Ta nuốt vào khuya từng ngụm nhớ,
Tim đau se thắt mộng bơ thờ,
Quầng thâm dấu ngủ, ngày trăn trở,
Trống trải vô biên, dạ hững hờ…

Ta rót vào đêm từng nhịp thở,
Quyện vào hồn cả vạn lời thơ,
Thoảng trong gió, mịt mờ nhân ảnh,
Thấy dáng em về trong giấc mơ…

Em đã đi rồi…ôi, nhớ thương!
Ngàn năm thôi, cách biệt âm dương,
Đường trần mưa nắng, ngồi đơn độc, C
hợt thấy lòng chùng theo khói sương…

Mai Hoài Thu

Trả lời