Em giã từ một thủa dại khờ yêu

Có một chiều nắng lạc vào rừng xanh
Nắng vô tình để dấu chân trên cỏ
Nắng đi rồi, cỏ nghẹn màu thương nhớ
Cánh tay mềm níu giữ những yêu thương

Thấy cỏ buồn, mưa hóa những hạt sương
Cứ long lanh quấn quít ở bên cỏ
Cỏ dại khờ đem trái tim bé nhỏ
Trao lòng mình về vạt nắng xa xôi.

Rồi một ngày, quá sầu muộn bên đời
Cỏ xác xơ, úa vàng trong đám lá
Mưa đau buồn trái tim thành băng giá
Trăm năm rồi tình khắc khoải chưa nguôi.

Em dại khờ em như cỏ ấy thôi
Cứ hoang hoải gửi lòng mình cho nắng
Người thương em, em vô tình lãnh đạm
Người em thương, lại như nắng vô tình.

Có một ngày tan vỡ giấc mộng xinh
Khép mi huyền, thả cuối trời xao xác
Vần thơ tình vụng gieo rơi tan tác
Em giã từ một thủa dại khờ yêu.

#ThơNhậtQuỳnh

Bình luận

avatar
  Subscribe  
Notify of