Em nhỏ bé giữa dòng đời

Em chỉ là một cô gái giản đơn
Yêu chân thành không giận hờn sóng gió
Ngày anh đến mang duyên tình mở ngõ
Đặt niềm tin vào nơi đó không phai

Vẫn biết đời muôn vạn nẻo chông gai
Luôn cùng anh xây tương lai vững chắc
Thương tận cùng chưa một lần thắc mắc
Thu vội qua đông góp nhặt giọt sầu

Ánh trăng vàng lạc bước bởi vì đâu
Xé buồng tim bóp nát nhàu thương nhớ
Vương cánh nhạn khoảng cách xa nhịp thở
Ông trời già cõng vụn vỡ mùa sang

Cánh cửa đời gieo trên đỉnh non ngàn
Anh thoả trí em mơ màng cuộc sống
Gió bấc thổi cho héo vườn hoa mộng
Chuyến tàu đời thân lắng đọng trùng khơi

Hút màn đêm khiến nỗi nhớ chơi vơi
Yêu cuộc sống mãi tôn người trân quý
Tím bằng lăng tháng ngày dài tri kỷ
Đông vô tình cuốn thâm thuý ngược dòng

Bến tương phùng hỏi còn những thương mong
Hay cũng chỉ tiếng yêu trong mòn mỏi
Đường tương lai đời đặt dấu chấm hỏi
Chuyến đò quê cũng quên gọi em về !!!

TRẦN HẠ VI

Trả lời