Gặp rồi cũng vội vã bước qua

Anh gặp em tất cả là do duyên
Khổ đau vì nhau cũng bởi vì chữ nợ
Bao thương yêu , bao ngóng hoài lầm lỡ
Đời vô thường, dù anh không nỡ vẫn phải buông tay

Duyên không còn, liệu có níu được chân ai?
Khi lòng người đã đổi thay không còn như trước
Lời xin lỗi, câu chào nhau thốt ra lần lượt
Không đoái hoài… em lặng lẽ ra đi

Còn lại gì sau một cuộc chia ly?
Là giải thoát cho nhau khỏi một mối tình không còn hi vọng
Hay vô tình để lại nơi tim một khoảng trống
Không dễ dàng gì mờ nhạt theo thời gian

Rốt cuộc tình là gì, ơi hỡi thế gian?
Làm mình đau, làm mình buồn vì một người xa lạ
Gặp được nhau, rồi cũng bước qua nhau vội vã
Vậy thế mà, vẫn cố chấp không chịu lãng quên… !

Thương đến kiệt cùng, không hối hận, cũng chẳng trách ai…

Thơ sưu tầm

Trả lời