Kẻ ở người đi

Em về khép lại tình thơ cũ,
Quên cả vầng trăng thuở hẹn hò,
Bên trời gió hẹn mây vần vũ,
Trưa Hạ sẩm màu trong mưa to,,,,,

Anh ở lại nhìn,,, sâu đáy tim,,,,
Chìm khuất vào mơ,,, biết sao tìm,
Dáng xưa ẩn lại trong hồn mộng,
Không nói, không nhìn,,, chỉ lặng im,,,,

Em về trang điểm,,, tóc bay bay,,,,
Vẽ lại vành môi, nét trang đài,
Nghiêng nghiêng chiều mộng,,,, đầy hoang dại.
Dáng sầu, mắt biếc, thoáng liêu trai,,,,,

Còn anh gom lại hết tình thơ,
Đặt cạnh vầng trăng,,, cạnh gối chờ,,,
Chờ trăng, trăng lặn bay theo gió,,,,
Chờ gió tạt vào,,, gió ngẩn ngơ !,,,,

Còn em, giờ có nhớ tình thơ,?
Có nhớ vầng trăng bên suối mơ, ?
Có hay xao xuyến trong chiều nhớ,?
Có thấy hoài thương,,, có lệ mờ,??

Còn anh, anh vẫn đứng bên đời,
Vẫn nghe cô độc đến chơi vơi,,,,,
Có lẽ từ đây nơi bến đợi,
Đêm về lạnh lắm cố nhân ơi !,,,,

Thơ +Nguyễn ngọc Hồng Phước

Trả lời