Kỷ niệm đẹp

Em vẫn nói em không như xưa nữa 
Đã lớn rồi , nào còn bé mãi đâu 
Em giờ đây dịu dàng cô thôn nữ 
Anh ngẩn ngơ cho nét chữ vương sầu 
Kỷ niệm đẹp



Em không trách , nhưng anh đành nhận tội 
Lời nghẹn lời , anh biết nói gì đây 
Rồi ngày tháng vương buồn theo mỗi tối 
Lịm hồn say theo nỗi nhớ loay hoay 

Em vẫn đó , mang tên loài hoa đẹp 
Mãi huy hoàng ướp đọng giọt sương mai 
Vươn trong gió, cho thơ anh luôn chép 
Gởi cho đời từng nét chữ mê say 

Em cứ bước , trên đường đầy tươi sắc 

Anh giữ hoài dấu ái một cành hoa 
Anh luôn chúc em vui đầy ánh mắt 
Kỷ niệm hồng đẹp mãi dẫu tình xa

Trả lời