Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh 

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi 
Ngược lòng mình tìm về nông nổi 
Lãng du đi vô định cánh chim trời 


Em ngược thời gian, em ngược không gian 

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm 
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh 


Mang bao điều em muốn nói cùng anh 

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá 
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em? 


Em trở về im lặng của đêm 

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ 
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió 
Riêng chiều này – em biết, một mình em… 
Sưu tầm

Trả lời