Người con gái như em

Người con gái như em
Giấu những nỗi niềm không ai hiểu nổi,
Khổ tâm thế nào cũng lặng im không nói,
Bởi chẳng muốn ai vướng bận chuyện buồn mình.

Người con gái như em
Luôn bị ám ảnh bởi những thứ vô hình,
Tưởng đã nhạt nhòa trong quá khứ.
Mỗi lần trời trở gió
Bất giác lại buồn, nhung nhớ chuyện xa xăm.

Người con gái như em
Không còn nữa vô ưu của cô gái trăng rằm,
Bởi đã bước qua bao lỡ lầm, sai trái
Nếm đủ những ngọt bùi, tê tái
Nên chẳng còn tin chuyện cổ tích trên đời.

Người con gái như em
Chỉ lạnh lùng và hờ hững thế thôi,
Ai muốn ở, muốn rời, em không giữ.
Bao người nói thương em rồi cũng thành người cũ,
Nên một chút thật tâm cũng đủ với em rồi…

Người con gái như em
Kiếm tìm khắp thế gian không có nổi nụ cười,
Nên muốn sống bình yên giữa cuộc đời, khó lắm!
Anh nghĩ bàn tay mình đủ ấm,
Để ủ lại niềm tin vốn đã chẳng còn nhiều?

Du Phong

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz