Nhắn với họ tôi chẳng còn thương nữa

Nhắn với họ tôi chẳng còn thương nữa
Ngần ấy năm cũng đủ đau đớn rồi
Tôi bây giờ phải đi tìm hạnh phúc
Ngưng sống vì người,tôi phải sống cho tôi

Nhắn với họ tôi chẳng còn đợi nữa
Bước chân tôi ngừng khao khát tìm về
Yêu dấu ấy xin mãi là hoài niệm
Của kẻ khờ trót một thời say mê

Nhắn với họ tôi chẳng còn đau nữa
Vết thương sâu nhờ năm tháng đã lành
Lòng nhẹ nhàng khi nghe ai đó nhắc
Tên một người từng là cả xuân xanh

Nhắn với họ tôi chẳng còn yêu nữa
Tháng năm xưa tôi đóng hộp cất rồi
Nếu sau này có vô tình gặp lại
Hãy mỉm cười và chúc phúc cho tôi

Laika

Trả lời