Nhật ký ngày xanh

Đêm lang thang giữa thành phố đông người
Phố phường vui nhưng đôi chân lạc bước
Nhìn cộ xe giữa dòng đời xuôi ngược
Chưa biết rằng một nửa đã ở đâu ?

Đời phải chăng chỉ là tháng ngày sầu
Bao yêu thương vùi sâu lòng biển cả
Mảnh hồn đau như vết thương hoang dã
Lịm chết dần trong rừng vắng âm u,

Trời bây giờ đã chớm độ sang thu
Bóng chiều rơi sương mù giăng phủ kín
Buồn làm sao khi trái sầu đã chín
Mưa lạnh về khép kín cả buồng tim

Tình phải chăng chỉ là dấu chân chim
Sao có thể tìm người khi xa cách
Chỉ còn đây nỗi xót xa thầm trách
Vì trái ngang phải cách biệt đôi đường,

Em chỉ muốn làm cơn gió mười phương
Quên đi hết chán trường tình nhân thế
Để niềm đau không kết thành suối lệ
Chảy vào lòng cay xé trái tim côi.

Em chơi vơi giữa thành phố đông người
Biết làm sao khi cơn mưa chợt đổ
Chỉ còn đây những mảnh tình tan vỡ
Đến bao giờ mình hội ngộ bên nhau ?

Em một mình rảo bước giữa đêm thâu
Nghe trong tim dạt dào bao nhung nhớ
Đừng để em viết bài ca muôn thuở..
Mười thu rồi dang dở cảnh ly tan./.

Ngọc Dung

Trả lời