Nỗi buồn xa xứ

Nghĩ mà đau … bố mẹ sinh ra ta rồi cho ta đi ăn học rồi 19 -20 đi hoc xa ko thì đi làm xa rồi sau này cuộc sống bên ngoài tốt hơn không muốn về nhà nữa để cho cha mẹ ở nhà 1 mình . Rồi những những người trong hoàn cảnh nghèo khó cũng đi xa mong sẽ đổi đời … và họ có 1 chút ít thì lại ko muốn về quê thăm cha mẹ. có người cả năm mới về 1 thăm gia đình 1 lần rồi thời gian thôi đưa bố mẹ già yếu rồi ốm đau bệnh tật .Con cái chỉ gọi 1 lời hỏi thăm … có khi bố mẹ mất thì con cái mới về. Dưới đây Thobuon.com xin gửi tới các bạn bài thơ của chị Thảo Lê viết về nỗi buồn xa sứ mỗi ngày xa quê thương cha mẹ.
 
Bao năm xuôi ngược giữa dòng
Rời làng xa xứ mênh mông biển người
Bờ môi tắt lịm nụ cười
Nỗi buồn vây kính tâm tư tháng ngày
Đâu còn những giấc ngủ say
Trưa hè nắng nóng những ngày thu sang
Đông về dạ thấy bất an
Thương cha nhớ mẹ thuốc than từng ngày
 
Nhớ sao dáng mẹ con gầy
Bát canh mẹ nấu những ngày bên nhau
Thương cha mưa nắng dãi dầu
Lưng còng áo vải bạc màu gió sưong
 
Phận nghèo con phải tha phương
Đêm ngày khắc khoải nhớ thương quê nhà
Mong sao ngày tháng dần qua
Cho con về lại mái nhà thân thương
 
Không còn kiếp sống tha phương
Bên cha bên mẹ tình thương đong đây
Cho con một giấc ngủ say
Quên bao khó nhọc,tháng ngày quạnh hiu
 
Nỗi lòng chỉ có bấy nhiêu
Bao năm xa xứ bấy nhiêu năm buồn…!
@Thao Le

Trả lời