Có bao giờ – Thơ Buồn

 

Có bao giờ

Có bao giờ đứng trước biển mênh mông
Anh nghe tiếng.. em vỡ òa theo sóng
Mỗi lần anh đến rồi đi..là mỗi lần biển động
Riêng một mình em hiểu được vì sao…

Không bao giờ em quên lời thề ước hôm nao
Nhưng đâu hạnh phúc nào cũng cho em chọn lựa
Giống như khi vẫy tay chờ taxi bên cửa
Chỉ biết hết lòng với chiếc xe hăm hở đến đầu tiên… Xem thêm →

Con gái – Thơ Buồn

 

Con gái

Mẹ ko buồn sinh con là con gái
Chỉ thương con, đời đè nặng đôi vai
Mắt lệ tràn lặng lẽ mỗi sớm mai
Trông ngóng chồng những đêm dài ngơ ngác

Bên nhà chồng con giống như trẻ lạc
Lóng ngóng, vội vàng sợ ánh mắt ai
Chẳng dám một lời dù biết họ đã sai
Ôm con thơ tiếng thở dài đêm vắng

Mong cho con 1 cuộc đời may mắn
Được tấm chồng, sâu nặng biết yêu thương
Biết chở che con những lúc bất thường
Biết đỡ đần, biết tiến lui nhường nhịn

Hiểu vợ mình từ những điều sâu kín
Là bờ vai cho con vịn sớm hôm
Biết lí lẽ trên đời, biết khéo khôn
Để vợ ko phải cô đơn thầm khóc Xem thêm →

Đau thế nào cũng phải cố cười tươi

Đau thế nào cũng phải cố cười tươi

Có nỗi đau nghe đến quặn thắt lòng
Mà đời ta phải gánh gồng, mang nặng
Nào nói ra giữ riêng mình im lặng
Bởi hiểu rằng đời sẽ chẳng bận tâm.

Có nỗi đau ta đã cố lặng câm
Lại buông ra chẳng thể cầm lại được
Cũng chỉ là dòng châu xa chảy ngược
Vào tận sâu miền tâm thức, ngậm ngùi Xem thêm →

Đừng nhớ mãi về nỗi buồn được không anh?

Đừng nhớ mãi về nỗi buồn được không anh?

Đừng nhớ mãi về nỗi buồn được không anh?
Ở ngoài kia khoảng trời còn xanh lắm
Sao cứ phải ép đời mình sống chậm
Khi chúng mình còn hừng hực tuổi xuân?

Anh ơi, đừng nhăn nhó, phân vân
Có được không?
Hãy dạy mình dứt khoát
Chúng mình trẻ, đừng để đời phai nhạt
Những nhọc nhằn, mình quẳng gánh đi thôi!

Đừng bao giờ có ý nghĩ buông lơi
Ngay cả lúc anh thấy lòng mệt nhất
Niềm tin – vui là những điều có thật
Bộn bề rồi cũng dắt díu nhau đi! Xem thêm →

Buông – Thơ Buồn

Buông

Điếu thuốc tàn ly cà phê đã cạn
Ngẫm cuộc đời trăm vạn nỗi xót xa
Đừng giận hờn hãy buông bỏ thứ tha
Bởi được sống đã là điều đẹp đẽ

Giữa mùa xuân cớ sao còn tô vẽ
Giọt lệ sầu mà lẻ bước trong đêm
Tình nghĩa này thôi ta chẳng cần thêm
Thôi buông bỏ những ấm êm ngày cũ

Điếu thuốc tàn ly cà phê không ngủ
Ta cần gì ấp ủ những lo âu
Buông nó đi và làm lại từ đầu
Niềm hạnh phúc ở đằng sau bóng tối Xem thêm →

Yêu nhau để làm gì?

“But isn’t everything we do in life a way to be loved a little more?” – Celine, Before Sunrise

Cách đây không lâu, dư luận biết đến và xôn xao về vụ án thẩm mỹ viện Cát Tường. Người ta nói về đạo đức nghề nghiệp, về sự dã man của người bác sỹ và nói về người phụ nữ là nạn nhân xấu số. Nhiều người thương, nhưng cũng không ít người trách. Nhất là phụ nữ. Họ trách: “Xấu đẹp cũng thế rồi, trời cho như nào được như thế!” Một số lại suy đoán: “Chắc bà này đi bồ nên già thế mới đi phẫu thuật.” Đến cả phụ nữ cũng không thể thông cảm cho nhau.

Tình cờ tôi được biết một thông tin mà có lẽ không nhiều người biết. Chồng của người phụ nữ xấu số kia ngoại tình đã hơn một năm nay. Chị đã đăng thông tin này lên một diễn đàn để nhờ thầy xem số, giúp gia đình chị hạnh phúc trở lại. Giọng chị rất tha thiết mong thầy giúp. Vậy, chúng ta có quyền suy đoán: Chị đi phẫu thuật với hy vọng mong manh là giữ chân được chồng.

Cách đây chừng hai tháng, tôi đọc một quyển sách mà 7 năm trước cũng xôn xao dư luận không kém vụ Cát Tường. Đó là cuốn tự truyện “Yêu & Sống” của Lê Vân. Trước đây khi thấy mẹ tôi đọc và đứng về phe “lên án” cùng với phần đông báo chí lúc bấy giờ, mặc nhiên tôi cũng đứng về phe ấy và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ đọc cuốn sách được cho là “vạch áo cho người xem lưng”, viết bởi “người con bất hiếu” như thế. Thế rồi 7 năm sau, nhu cầu đọc lại “cơn sốt” lúc bấy giờ thôi thúc tôi lục tung tủ sách của mẹ và ngồi đọc một mạch hết hơn 350 trang sách trong chưa đầy một ngày.

Có lẽ đó là cuốn sách tôi đọc nhanh nhất từ trước đến giờ, bởi nhiều lý do. Dù không phải là cuốn hay nhất, nhưng thực sự, nó rất có giá trị. Đặc biệt với phụ nữ, và đặc biệt hơn là với phụ nữ Việt Nam. Tôi quá khâm phục Lê Vân, về cuộc đời, số phận, nhân cách và cả quyết định “vạch áo cho người xem lưng” của chị. Tôi nghĩ phụ nữ Việt Nam nên đọc nó, vì ít nhiều chúng ta đều sẽ tìm được hình ảnh của mình, với những tư tưởng truyền thống có, hiện đại có, một cuốn sách rất Việt Nam nhưng quan trọng hơn, hãy đọc nó để sau này đừng khổ như Lê Vân!

Yêu nhau để làm gì?
Yêu nhau để làm gì

Gần đây tôi có tham gia một lớp học Kinh Dịch. Cô giáo tôi năm nay 74 tuổi, khỏe mạnh, minh mẫn, tinh thông nhiều lĩnh vực, lạc quan, vui vẻ. Cô không lập gia đình nhưng vẫn có “người yêu”, hai cụ yêu thương nhau nhưng cả hai đều không lập gia đình, hàng ngày vẫn gặp gỡ, quan tâm, chăm sóc cho nhau. Cụ bà, tức cô giáo tôi, lúc nào cũng say mê với công việc của mình và truyền cảm hứng cho học sinh tài tình lắm! Năm ngoái, trong chuyến du lịch cùng cả nhà, chúng tôi chung đoàn với một đôi bạn trẻ yêu nhau, lúc nào cũng tíu tít cưng nựng, ôm ấp, hôn hít, nhau trước mặt tất cả mọi người. Chính lúc ấy, ý tưởng về bài viết này đã nảy ra trong đầu tôi. Khi ấy, tôi muốn đặt câu hỏi:

Yêu nhau, để làm gì?

Khi ấy, không khó gì để có câu trả lời. Nếu như theo đôi bạn kia kìa, yêu nhau là để ôm, để hôn trước mặt mọi người và để abcxyz khi chỉ có hai ta. Thì rõ! Yêu nhau làm sao thiếu những liên kết về mặt thể xác như thế được. Khi yêu thì giữa hai người sẽ xảy ra liên kết “chemistry”, khiến cả hai lúc nào cũng muốn dính chặt vào với nhau, và abcxyz được coi là biểu hiện cao nhất của cái chemistry đó. Sách báo, phim ảnh và nói chung là một lượng khổng lồ các thông tin xung quanh chúng ta gián tiếp hoặc trực tiếp nói về chủ đề lúc nào cũng “nóng” ấy: Sex. Thế hóa ra yêu nhau chỉ vì sex? Tình yêu chỉ có vậy thôi sao? Thế hóa ra con người cũng chỉ đến vậy thôi ư?

Chắc chắn là không phải rồi

Khi yêu thì ai cũng muốn mình trở nên đẹp hơn trong mắt người yêu. Thế nên mới có nhu cầu make-up, rồi cao hơn là đi thẩm mỹ viện. Chúng ta muốn đẹp hơn vì muốn được yêu hơn. Tôi luôn có thắc mắc trong đầu là: “Giả sử tôi xinh thêm một tý thì có được yêu nhiều hơn một tý không?” Thậm chí tôi đã từng hỏi câu hỏi ấy. Các bạn đã từng hỏi chưa? Tôi mong bạn hãy hỏi để được biết câu trả lời. Xinh hơn một tý sẽ được ngắm lâu và nhiều hơn một tý. Nhưng yêu hơn một tý thì chưa chắc. Mà chính xác thì câu trả lời là: Không.

Vì thật ra tình yêu đâu phải thứ có thể đo đếm để biết được thế nào là “thêm một tý” hay “ít hơn một tý”. Đối với tôi tình yêu là cả một quá trình. Mà sự phản ánh của tình yêu, đối với tôi, không phải qua cách hai người thể hiện tình cảm với nhau, mà cao hơn cả, là cách nó phản ảnh qua bản thân mỗi người. “Tình yêu đó khiến bạn trở thành người như thế nào?” Mới nên là thước đo chính xác cho tình yêu. “Phía sau một người đàn ông thành đạt luôn có bóng dáng của người phụ nữ” nhưng theo tôi, đàn ông hay phụ nữ đều cần có một “người đứng sau” như thế. Người ta sẽ luôn đánh giá được “người đứng sau” thông qua “người đứng trước” và ngược lại.

Yêu nhau để làm gì?
Yêu nhau để làm gì hả anh?

Thế nên, một tình yêu chân chính là tình cảm mà nhờ có nó, mỗi người sẽ hoàn thiện mình và hài lòng với những gì họ có. Sẽ không có ai phải đi thẩm mỹ chỉ để giữ chân một người khác. Tôi muốn bạn đọc Lê Vân, để đừng phức tạp hóa chính cuộc đời mình. Phụ nữ sẽ phải đối mặt với nhiều nỗi lo lắm, và nỗi lo “giữ chồng” nếu không kiểm soát được sẽ trở thành một nỗi ám ảnh. Lê Vân khiến cho ba người đàn ông phải ly dị vợ, nhưng mỗi lần như vậy cô ấy phải chịu dằn vặt rất nhiều. Có một nghịch lý là những người vợ thường sợ chồng mình đi với nhân tình, hay mỉa mai hơn, đi với “ca-ve”. Còn những nhân tình đó thì thường khát khao được có một mái ấm yên bình, muốn được làm “vợ”. Một vòng tròn luẩn quẩn. Nếu chúng ta, cả người chồng và người vợ, biết tập trung vào cái mình có thì mọi thứ đã đơn giản hơn.

Mọi việc sẽ đơn giản hơn nếu ngay từ đầu chúng ta chọn được đúng người. Nhưng làm sao biết được người nào là đúng? Tôi không dám chắc người đúng đó sẽ đi cùng bạn suốt cuộc đời, nhưng hãy chọn người mà nếu chẳng may chia tay, cuộc đời bạn vẫn ổn. Tôi rất tâm đắc lời khuyên của John trong Người Thắp Sáng Tâm Hồn (Andy Andrews), ông nói rằng chúng ta có một hệ thống chọn lọc rất hữu ích ở bên, đó chính là gia đình, bạn bè và sở thích của chúng ta. Nhưng chúng ta thường mắc một chút sai lầm khi sử dụng hệ thống đó. Chúng ta chọn người thông qua đánh giá của gia đình, bạn bè. Xem thêm →

Về đi em – Thơ Buồn

 

Về đi em

Về đi em.
Ngày đã cạn nắng rồi.
Phố cũng im lìm nhuộm màn đêm tăm tối.
Còn chờ chi nữa em mà vẫn ngồi bối rối?
Về đi em ơi!

Về đi em.
Sầu có lúc đầy rồi cũng có lúc vơi.
Yêu thương dẫu thật lòng cũng có lúc mắt môi phải ướt.
Niềm tin một lần trao chỉ nhận về vết xước
Thì đợi chờ làm gì cho lệ ướt mi ngoan? Xem thêm →

Thơ tình tuổi học trò – Mượn tình

Cho tôi mượn một bóng hình

Để tôi ghép trọn mối tình đơn phương
Cho tôi mượn một lời thương
Để thôi hiu hắt đêm trường lẻ loi…

Cho tôi vay mượn nụ cười
Để hồn bay bổng giữa trời hoa mơ
Hãy cho tôi mượn nàng thơ
Viết lên cho trọn “đợi chờ thủy chung”

Cho tôi mượn đôi chân hoa
Cùng nhau dạo bước khung trời hoa xuân.
Cho tôi mượn một vòng tay
Ôm vào xóa kiếp phong trần cô đơn… Xem thêm →

Chùm thơ tình Qua và Bậu trong thi ca Nam Bộ

Những bài thơ tình hay viết về “Qua” và “Bậu” trong thi ca Nam Bộ.


(Qua là đại từ nhân xưng ở ngôi thứ nhất, giống như Tôi, Tui… Bậu là đại từ nhân xưng ngôi thứ hai, thường nói về người con gái.. Đó là cách gọi thân mật với người mình thương ở Nam Bộ.)

Chùm thơ tình Qua và Bậu trong thi ca Nam Bộ

THƠ TÌNH: CŨNG LÀ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Nào ngờ con sáo sang sông

Bỏ ên Qua lại cõi lòng mồ côi

Xa rồi, buồn lắm Bậu ơi !

Bậu đi lấy chồng, chẳng nói Qua hay ?

Câu hò, điệu lý còn đây

Bậu sang bên ấy biết ngày nào thăm

Gió lay mấy cội bông tràm

Trời mưa lấm tấm ướt dầm đời Qua !

Sáo xổ lồng, sáo bay xa

Bỏ trên bến nước lời ca thêm buồn

Quốc kêu bù nước bù non

Bậu đi biệt xứ đâu còn mà mong !

Sông sâu biết có mấy dòng

Làm sao hiểu hết, được lòng người ta ?

Có trách thì trách ên Qua

Vì Qua với Bậu cũng là người dưng. Xem thêm →

Chùm thơ tình Thuyền Đò và Bến Sông hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ tình yêu đôi lứa với hình ảnh ẩn dụ thuyền đò và bến sông rất hay, xin chia sẻ đến các bạn.

 

Chùm thơ tình Thuyền Đò và Bến Sông hay nhất
thơ tình con đò và bến sông (ảnh: internet)

BÀI THƠ: DỞ DANG ĐÒ NGHÈO

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Người đi, bỏ bến quên đò
Trót yêu nên dạ mới chờ người thương
Bến đò ngày cũ còn vương
Sông sâu nước chảy đoạn trường nam ai !

Anh đâu biết con sông dài
Em đi bỏ mặc những ngày trong nhau
Bến về người vắng đã lâu
Cây sào ai cắm để đau lòng đò

Duyên bọt bèo, kiếp bơ vơ
Sóng vờn sóng đập xô bờ bèo tan
Bởi tình anh, phận cơ hàn
Cô đơn chiếc bóng ngập tràn tương tư

Ngày người đi, trời vào thu
Bốn mùa thương nhớ mù u bẽ bàng
Đã bao mùa, lá thu sang
Bấy nhiêu thương nhớ, dở dang đò nghèo.

BÀI THƠ: ĐÒ SANG BẾN MỚI

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò ơi, ghé bến sông này !
Nhớ chở giùm tôi, những ngày đau thương
Người ta, trăng gió yêu đương
Vỡ tan mộng ước chung đường bên nhau

Rồi đây, muôn nẻo mai sau
Nếu mà gặp lại cũng đâu dám cười
Đâu còn, tiếng gọi đò ơi !
Tình quê, đò hỡi có người chờ trông

Giờ còn đâu, để mà mong ?
Người ta đổi dạ thay lòng sang sông
Gió xuôi, sao nước ngược dòng
Sông xưa bến cũ long đong bến bờ

Sông quê, nước chảy lửng lờ
Nửa bên bến đục bao giờ mới trong ?
Chân trời, ai nỡ bẻ cong
Đò sang bến mới uổng công người chờ.

BÀI THƠ: GỌI TÊN ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò chiều ai đã buộc dây
Để chàng lữ khách đứng đây gọi đò
Con sông ngăn cách đôi bờ
Bên đây có kẻ đang chờ đò ơi ! Xem thêm →