Vọng Cố Hương

Vọng Cố Hương

chiều ngồi..ngắm áng mây bay…
gió đưa tâm sự..ai hoài cố hương…
dòng đời..xô đẩy muôn phương…
khiến đôi cánh nhỏ..lạc đường xa quê…
mỗi năm..chim én lại về…
đưa mùa xuân đến..đê mê đất trời…
lòng buồn..nỗi nhớ chơi vơi…
niềm vui khao khát..những lời Mẹ..Cha…
đàn em..vui Tết hát ca…
rộn ràng xóm nhỏ..khắp nhà đều xuân…
u hoài..một chút bâng khuâng…
bồi hồi xúc động..lệ quầng khóe mi…
Xuân về..trên nẻo con đi…
mà sao lạnh quá..chỉ vì xa xôi…
mong rằng..sáng sớm đây thôi…
chị em sum họp..bồi hồi Mẹ, Cha…
mang bao nỗi nhớ nơi xa…
vẽ nên ấm áp..cả nhà đoàn viên…
sắc Xuân trãi rộng mọi miền…
như tình Cha Mẹ…dịu hền cho con…

Valentine này… mình hẹn hò đi thôi

Hay là… mình hẹn hò đi anh.
Để Valentine này sẽ không còn buồn nữa.
Mình sẽ cùng nắm tay đi dạo phố
Chứ chẳng phải ngồi nhà ước trời rét, trời mưa.
Hay là… mình cứ một lần thử đón đưa
Ngồi sau xe ôm eo, vai kề vai, sát má
Lướt qua từng dòng người đang bon chen, vội vã
Cho hội FA phải ngước mắt thèm thuồng.
Hay là… mình cùng dạo ngắm hoàng hôn
Tay đan bàn tay, chân chẳng rời nửa bước
Ríu rít kể nhau nghe chuyện trên trời, dưới đất
Rồi… đến chuyện chúng mình.
Hay là… mình cứ thế đi dạo đến bình minh
Rồi đến ngày sau, và cả ngày sau nữa
Chẳng phân biệt Xuân, Hạ, Thu, Đông, nắng hanh hay mưa lũ
Chỉ cần trong mắt nhìn luôn giữ những tin yêu.
Hay là… mình cứ thế mà làm theo
Tối nay nhớ qua nhà và đón em… Anh nhé!
Đừng như mọi năm… chỉ ngập ngừng đầu ngõ
Rồi lại ra về chẳng dám ghé nhà chơi.
Valentine này… mình hẹn hò đi thôi ^^ !
Ngọc Anh

Xa Cách – Thùy Trang

Anh đi sương gió biệt phương trời
Em về góc phố giọt sầu rơi
Nhấp cạn men say hồn suy ngẫm
Vơi bớt hương yêu bớt bồi hồi
Đêm vắng đêm buồn đêm tĩnh lặng
Ngày tủi ngày sầu ngày vẫn trôi
Duyên kiếp đành lỡ ai bội bạc
Xin trả cho tôi những nụ cười
Khoảng cách đôi bờ thêm xa cách
Gần nhau mấy bước tựa muôn trùng
Người đi chắc chẳng hề nao núng
Để kẻ đợi chờ nhớ mông lung
 Thùy Trang

Thơ buồn sầu …

 Thơ buồn sầu ...
Đang đêm thức giấc… lệ rưng rưng
Nhớ buổi tương giao… nhớ quá chừng!
Mây xám mờ mờ trôi lửng lửng…
Trăng gầy nhạt nhạt lặng ngưng ngưng…
Người ơi định định… kiên kiên vững!
Ta hỡi nao nao… ngại ngại dừng!
Hết đứng… ngồi… đi… rồi lại đứng…
Canh khuya ảo ảo bóng người dưng…

Blog: dovaden2010

Tại ai?

AI đó tặng ai biết bao lời ..
ĐỂ tình lẻ bóng mãi đơn côi .
BAO nhiêu thương nhớ thành dĩ
vãng.
HAI trái tim yêu ấy một thời ..
KHÔNG biết rằng là ai đã sai ..
NẮNG soi bạc bẽo giọt sương 
mai ..
ÁNH trăng như lấp vầng mây 
phủ ?..
BÓNG tối ? Miên man suốt đêm
dài ..
HAI mảnh tình đời cứ ngược 
xuôi…
KẺ trông, người ngóng chẳng 
ai vui ..
ĐÔNG muộn người ơi ! giờ cũng 
đã ..
HAI trái tim yêu dỡ khóc cười ..
LƯU luyến làm gì cho vấn vương.
KHI hai lối bước chẳng chung
đường .
VÀNG ánh đông sang màu cát
bụi ..
AI còn ai nhớ những yêu 
thương !!!
HTBH..

Tết này con không về Mẹ ơi

Tết này con không về Mẹ ơi

Cội mai ngấn nụ chiều mưa
Mẹ ơi! Con nhớ giao thừa cố hương
Không về thắp được nén hương
Lòng con rưng rức tha phương xứ người
Con xin tạ lỗi Mẹ ơi
Chấp tay khấn lạy đất trời vị tha
Xuân về nức lộc nở hoa
Rưng rưng con nhớ Mẹ già rét run
Mỏi mòn ai đấm bóp lưng
Khớp xương đầu gối còn sưng nhói lòng
Bao giờ trả hết long đong
Mẹ ơi! Tha thứ cho con cơ hàn
Ngày xuân Mẹ đi chợ làng
Có mua nổi tấm lòng vàng người dưng
Bàn thờ ngũ quả rưng rưng 
Ai nấu bánh tét bánh chưng để thờ
Con đi cầu thực đất trời
Miếng cơm manh áo nợ đời đa đoan
Sinh từ đứt ruột lo toan
Chưa ngày phụng dưỡng cho tròn đạo con
Đời người một mớ bòng bong
Con đây vẫn giữ tấm lòng nhân sinh
Mẹ ơi! Tết đến nhà mình
Hoa thơm cỏ lạ đượm tình nước non
Vắng con giếng nước vẫn trong
Trăng soi vò võ khuyết tròn đợi con
Mẹ ơi! Đừng khóc trong lòng
Mẹ ơi! Hãy cố nén dòng lệ tuôn
Con chim nhớ cội nhớ nguồn
Xuân sau tạ lỗi Mẹ hiền Kính yêu!
Fr int (Sưu tầm)

Từ Em Tiếng Nhạc Rơi Buồn

Từ Em Tiếng Nhạc Rơi Buồn

Tác giả: Phan Tưởng Niệm
Tiếng nhạc buồn rơi xuống hồn tôi
Giọng hát em từ chốn xa vời !
Tôi xốn xang nghe lời thơ lạ
Dòng nhạc tình gõ nhịp tim côi
Tiếng nhạc buồn – từng lúc đầy vơi
Em – ru êm nốt sầu vời vợi
Tôi – ngẩn ngơ từng dòng tiếp nối
Lời thơ buồn – xé mảnh hồn tôi.
Dòng nhạc tình – buồn quá đi thôi !
Tiếng hát em bay giữa cung trời
Tôi lặng im nghe đời trở lại
Tuổi học trò – ngồi ngắm trăng rơi
Lời nhạc tình – buồn quá đi thôi !
Tiếng hát em – ru ấm nửa đời
Tôi lênh đênh tháng ngày còn lại!
Dòng nhạc tình – buồn quá em ơi !
Dòng nhạc tình – buồn quá em ơi !
Cho tôi xin – một chút – nửa lời
Cho tôi xin – một làn hơi nhẹ
Ru tôi vào giấc ngủ . Chơi vơi …

Áo Tím Ngàn Thơ…

Áo tím viền tơ, áo tím mơ
Mặc chi áo tím, áo ngàn thơ
Để tên lãng tử thêm vương vấn
Miên man ảo vọng…hút thu chờ
Đồi thu cô lẻ đứng đợi ai?
Sương thu giá buốt thấm hình hài
Tương tư dệt nốt vần thơ nhớ…
Áo tím nơi đâu, biết chăng ai?.
Nguyên Thạch

Thơ tình yêu anh ơi

Em muốn được cùng anh chung nhịp bước
Muốn thu mình nhỏ bé trước tình anh
Chỉ như này là thấy cả trời xanh
Bình yên lắm khi anh là biển rộng
Tay đan ngón dệt khung trời thơ mộng
Khoảng trời riêng chỉ có một em – anh
Đừng hững hờ để nỗi nhớ mong manh
Em hay tủi anh nào đâu có biết
Không có anh chiều tím rồi chẳng thiết
Cứ một mình thả bước phố buồn tênh
Mặc ồn ào vội vã cuốn chông chênh
Để lơ đãng nhuốm trời đông giá rét
Mình hoà thuận niềm vui nào kể hết
Nụ cười hiền lại rạng rỡ trên môi
Khúc khích cười duyên dáng quá đi thôi
Giận dỗi chút để càng say anh nhỉ?
{St}