Mượn Thanh Vân

MƯỢN !
Anh cho em mượn bờ vai
Một vòng tay ấm nhiều ngày, được không?
Mượn thêm một ít gió đông
Để em quên hết chuyện lòng hôm xưa
Mượn trời một chút nắng mưa
Ông tơ một mối duyên thừa trăm năm
Mượn thêm một ánh trăng rằm
Cho em thao thức, đêm nằm nhớ ai!
Trả anh một mớ trầu cay
Một buồng cau thắm cột dây tơ hồng
Trả anh hai tiếng: vợ chồng
Đêm xuân hai đứa một phòng, chung chăn
Trả thêm hai đứa con ngoan
Trả luôn hiếu nghĩa họ hàng gần xa
Tặng anh tim nhỏ làm quà
Chúng mình hai đứa một nhà, chịu không ?
THANH VÂN 

Về đi em

Về đi em nắng tràn trên áo mỏng
Đứng làm chi cát nhũng dưới chân rồi
Mình đi về vẫn nghe đời dào dạt
Sóng vỗ bờ như cuốn tháng năm trôi
Về đi em gió hôn đùa trên tóc
Anh ghen thầm gió mãi rối vai em
Bao thương nhớ mình gửi theo mây biếc
Cũng có ngày vơi bớt những muộn phiền
Về đi em nắng chiều dần buông xuống
Chim hải âu cũng đã vội thưa dần
Anh sẽ nói _ nói thật nhiều với biển
Đừng làm em tôi sầu nữa giữa mênh mông
Thôi về nhé_ đứng đây làm chi nữa
Em cứ buồn làm biển cứ buồn theo
Em có thấy sóng tung hoa trên cát
Cho ngày mai hy vọng ước mơ nhiều.
VanthaoBlog

Chạm tay vào nỗi nhớ

Em bắt đầu chạm tay vào nỗi nhớ.
Những yêu thương trăn trở dậy trong đêm.
Cầm điện thoại trên tay, cảm giác lại êm đềm
Miệng mỉm cười, lòng rộn ràng đến lạ.
Dẫu biết rằng chưa có được tất cả
Một lời sẻ chia để quên đi những vất vả đời thường
Một tiếng vỗ về cho qua nhanh những trăn trở yêu thương
Nhưng đã có nụ cười, ta trao nhau mỗi lần gặp mặt.

Xem thêm →

Xin lỗi mẹ

XIN LỖI MẸ !

Con mải miết với bao điều được mất
Việc nước, việc nhà, tính toán chi tiêu
Có thời gian tâm sự với người yêu
Nhưng quên mất mẹ cũng cần chia sẻ
Mẹ của con giờ đã không còn trẻ
Dòng thời gian lấy mất tuổi thanh xuân
Con bệnh, mẹ đau, con khỏe, mẹ vui mừng
Con sống quá nhỏ nhen và ích kỉ

Xem thêm →

Con quên

CON QUÊN…
Con thường buồn vì một chàng trai
Mà ít khi quan tâm đến những sợi sương mai trên mái đầu của mẹ
Con thường khóc sụt sùi khi mất đi chàng trai trẻ
Mà quên rằng mắt mẹ đã mờ dần theo dấu vết thời gian.
Con dại khờ khi chỉ nghĩ cho con
Mà quên mất khi con đau mẹ cũng buồn nhiều lắm
Con thường bỏ ngoài tai những lời mẹ dặn
Mà lại nhớ như in những sở thích của một người.
Con vẫn lo không biết người ta đang khóc hay cười
Mà dửng dưng không gửi một lời quan tâm đến mẹ
Con lo âu khi thấy người ta thở dài khe khẽ
Mà quên mất mẹ đã bao lần lặng lẽ khóc vì con.
Con cuống cả lên khi người ta dỗi dỗi hờn hờn
Mà quên mất mẹ đã vì con nuốt tủi hờn, khó nhọc
Con có thể vì một người ra đi mà đớn đau, khóc lóc
Nhưng lại quên mẹ đã mất bao ngày khổ cực nuôi con
Stam

Em sẽ giữ hộ anh

Những nỗi buồn,em sẽ giữ hộ anh
Quên đi nhé và bình yên đi nhé
Tất cả vừa qua chỉ là cơn gió nhẹ
Đừng để dành những con sóng trong tim
Những niềm vui,anh cứ giữ hộ em
Là ngày nắng và những miền thương khát
Đêm qua thôi,em còn nghe anh hát
Những lời ngọt ngào mà thấy bỏng rát tim

Xem thêm →

Là con gái

LÀ CON GÁI
Là con gái, ai chẳng thích làm duyên
Thích điệu đà, thích mộng mơ thả hồn theo mây gió
Thích dịu dàng… đùa vui cùng cây cỏ
Đôi lúc lại giận hờn khi bất chợt mưa tuôn
Là con gái, ai chẳng thích cuộc sống được sẻ suôn
Được nép mình bên ai lỡ những ngày giông gió
Thích đêm về gối đầu bên ai cùng thì thầm to nhỏ
Chuyện buồn vui, nhỏ nhặt giữa đời thường

Xem thêm →

Có một người như thế

Có một người đã từng vuốt tóc tôi
Dịu dàng bảo tôi: ”Có anh rồi, đừng khóc”
Tôi mỉm cười quên hết bao khó nhọc
Tôi nghĩ mình hạnh phúc nhất thế gian.
Có một người từng xen ngón tay đan
Dắt tôi qua những đoạn đường xuôi ngược
Siết chặt bàn tay nói: ”Không để em đi lạc
Em là người quan trọng nhất đời anh”.
Có một người đã từng chạy rất nhanh
Khi biết tôi mặc phong phanh ngày bão
Chỉ để đuổi theo đưa cho tôi tấm áo
Ôm tôi vào lòng, anh khẽ bảo: ”Lạnh không?”
Có một người hứa cùng tôi qua hết mùa đông
Cả mùa xuân và mùa thu, mùa hạ
”Trong tim anh, em đã là tất cả
Suốt cuộc đời chỉ yêu có mình em”.
Có một người đã từng thức suốt đêm
Tôi sốt cao, anh không yên tâm ngủ
Lo tôi tỉnh rồi, không thấy anh tôi sợ
Hạnh phúc vỡ òa khi tôi có anh yêu.
Sưu tầm

Tháng ba về

THÁNG BA VỀ 

Tháng 3 về ngân lên những bâng khuâng
Hoa gạo đỏ thắp hồng lên má thắm
Tháng 3 về nắng có còn say đắm?
Thoảng hương Xuân nghe nồng đượm tâm hồn
Tháng 3 về chờ đợi ấm môi hôn
Người xa vắng thiếu một bờ vai ấm
Ngày tháng 3 cô gái ngồi suy ngẫm
Đợi người yêu như bến đợi con thuyền
Tháng 3 về thương nhớ vẫn vẹn nguyên
Thoáng chốc run, rét nàng Bân buốt giá
Xin thời gian đừng quay cuồng nghiệt ngã
Cho anh về, về kịp ấm đôi tay
Tháng 3 về nồng nàn những mê say
Hương hoa bưởi, hoa chanh luồn qua tóc
Cô gái ơi đừng buồn, đừng bật khóc
Tháng 3 về, đong đầy lại yêu thương
(Hoa xương rồng)

Như một thói quen

NHƯ MỘT THÓI QUEN

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Một buổi sớm anh giật mình thức dậy
Vòng tay ôm âu yếm chẳng nữa rồi
Ly cà phê cạnh chiếc ghế hay ngồi
Nay chỉ còn góc bàn nằm hiu quạnh…
Không áo ấm choàng vai cho bớt lạnh
Chẳng nụ cười thầm to nhỏ bên tai
Lời nũng nịu con nắng đã đổ dài
Bình minh rồi tình yêu ơi dậy nhé…!
Căn gác trống bồi hồi lên ngực trẻ
Chiếc phôn nằm quạnh quẽ một góc tường
Tờ báo cũ nhàu co rúm đáng thương
Đôi dép cũng thất lạc đâu một chiếc…
Hôm nay ngày nắng mưa nào ai biết
Bữa sáng chi không thấy sực hương nồng
Chẳng câu hát tê tái cả căn phòng

Xem thêm →