Là Người Dưng Đi Anh

Là Người Dưng Đi Anh

Là người dưng đi anh
Để sớm chiều về em không còn biết đợi
Để mỗi đêm về em không hề biết nhớ
Để khỏi giật mình, dù chỉ tiếng chuông reo.

Là người dưng đi anh
Để đường về không bao giờ em ngỡ có kẻ theo,
Chỉ mình em cùng hoàng hôn đếm bước
Để khi giật mình, em không thầm ước
Phía trước mình có bóng dáng của anh.

Là người dưng đi anh
Để một nửa vẫn đi tìm một nửa,
Để trái tim em vẹn nguyên như chưa từng một lần biết hứa
Nhớ về một người dưng…

Đêm buồn

Mưa vẫn cứ rơi đều qua phố nhỏ…
Lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn…
Đèn hắt hiu soi tỏa bóng cô đơn…
Đêm quạnh vắng nghe hồn đang tê dại
Này mưa ơi ! đến bao giờ mới tạnh
Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn
Cho mắt Em thôi đọng giọt tủi hờn
Cho môi nhỏ đượm nụ cười tươi thắm !
Người thương ơi ! anh đang làm gì đó
Biết mưa buồn đang lạnh lắm hồn em
Nhìn mưa rơi tí tách giọt bên thềm
Buồn lắng đọng hồn em từng giọt nhớ!
Sưu tầm

Yêu đi anh

Yêu đi anh

Có phải mùa về..làm anh thêm lạnh
Gió Bấc thoáng qua..càng chạnh lòng hơn
Chờ đợi chi”hỡi trái tim cô đơn”?
Mà không yêu cho đong đầy hơi ấm
Yêu đi anh, bàn tay có người nắm
Dìu dắt nhau trên phố lắm người qua
Rồi cùng nhau vượt những chặng đường xa
Tay trong tay thiết tha từng khoảnh khắc
Yêu đi anh, cho môi mềm khao khát
Nụ hôn nồng đang rạo rực vì yêu
Rồi cách xa lòng nhung nhớ thật nhiều
Gom nổi nhớ bấy nhiêu cho là đủ
Yêu đi anh, để có từng giấc ngủ
Người thức khuya, người nhắn nhủ”ngủ đi..”
Rồi đôi lần biết bảo vệ, chở che
Biết quan tâm, lắng nghe lời tường tận
Yêu đi anh, để còn được hờn giận
Được ghen tuông thức trắng những đêm trường
Được người kia năn nỉ bởi nhớ thương
Giận thật nhiều mà thương nhiều hơn thế
Yêu đi anh, khi lòng buồn quạnh quẻ
Có một người nói khẽ ”có em đây”
Được tựa nương, an ủi nhau mỗi ngày
Nở nụ cười, đắng cay sẽ qua hết…
…………………………………………………
Trúc Linh

Mùa đông về em có hay?

Mùa đông về em có hay?

Mùa đông về rồi em có hay
Gió lạnh buốt len kẽ tay trống trải
Tình nào thoáng qua, còn đâu mãi mãi
Tay chắng cầm tay thoáng nhớ thương
Mùa đông về em có thấy vấn vương.
Có nỗi buồn thương dần lên khóe mắt.
Gió heo may mơ vòng tay siết chặt.
Để ngậm ngùi, kỉ niệm giữ cho nhau….
Tom-Cat

Thơ tình mai em về

Mai em về

Mai em về khi hoa còn đang ngủ
Đám cỏ may ủ rũ dưới hạt sương
Bụi bay bay đang trải nhẹ trên đừơng
Hơi nắng sớm ánh bình minh vừa hé
Mai em về bên dòng đời lặng lẽ
Nhịp bước chân theo cuộc sống hằng ngày
Nở nụ cừơi chào đón phút mê say
Tạm biệt nhé những tháng ngày khó nhọc
Mai em về anh có còn ngồi đọc
Trang thơ em viết vội những giờ trưa
Dòng thơ tình em khoan nhật song thưa
Lời tâm sự gửi hồn em vào đó
Mai em về hoa giăng vàng ngõ nhỏ
Ở bên kia anh có đón Xuân không?
Gửi nắng hồng sửơi ấm rét mùa Đông
_Lối mòn xưa bước chân còn lắng đọng…! 
Theo blog: Hải Yến

Nợ mẹ một chàng rể

NỢ MẸ MỘT CHÀNG RỂ 

Năm này vẫn giống năm xưa
Vẫn không có gấu, vẫn chưa có bồ.
Tối ngày Facebook, Yahoo
Rồi thì lướt net, cằn khô cả người.
Xem phim lúc khóc lúc cười
Lúc vui xem tiếp, lúc lười tắt đi.
Ngày ngày tháng tháng trôi đi
Tuổi qua vùn vụt, xuân thì sắp phai
Đầu thì báo động quá hai
Gần gần xấp xỉ bò nhoài lên ba.
Mẹ thì sốt ruột, rên la:
“ Con nhà mình ế… chẳng ma nào thèm.
Cứ nhìn thiên hạ mà xem
Ai ở tuổi đó còn thèm rong chơi?
Người ta có chốn có nơi
Đây thì phè phỡn… lo chơi hơn chồng.”
Con thì chỉ biết khóc ròng:
“ Duyên trời chưa định… mỏi mong cũng chờ.
Tội gì sợ “ ế ” nên vơ
Lấy đại ai đó khù khờ không yêu.
Tuổi con chưa hẳn là nhiều
Chơi vài năm nữa… rồi yêu cũng vừa.
Lo lắng chi cũng hóa thừa
Nên thôi kệ hết… mẹ à… tùy duyên.”
Mẹ yêu cao quý dịu hiền
Đừng nghĩ nữa nhé lại phiền lòng ra.
Rồi con cũng giống người ta
Lấy chồng xa lại làm ba mẹ buồn
Khi đó chẳng thể luôn luôn
ở bên mẹ lúc mưa tuôn gió về.
Con lấy tư cách xin thề
Mấy năm nữa sẽ mang về mẹ coi
Một chàng rể quý đẹp trai
Thương yêu, bảo bọc suốt đời cho con
Nên giờ xin mẹ để con
Nợ thêm chút nhé… sau con… trả dần.
– Sưu tầm

Anh lặng lẽ một mình

Anh lặng lẽ một mình

Lại một mùa Giáng sinh

Anh lặng lẻ một mình

Dưới trời sao lấp lánh

Cảm thấy môi tê lạnh

Nhớ Nô-en năm nào

Cùng nắm tay đi dạo

Dưới đèn màu long lanh

Rực rỡ khắp thị thành

Ta gói quà cho nhau

Thật hạnh phúc biết bao!

Bây giờ ta xa nhau

Em gửi lại thương đau

Cả một trời trăng sao…

Giáng Sinh năm trước quá xa xôi
Anh đã cùng em bước sóng đôi
Xem lễ nửa đêm trong gió lạnh
Tay trong tay dạ những bồi hồi

Sưu tầm

Thơ tình noel

Xưa bài thơ tình Anh viết thâu đêm
Nay vẫn thơ đầu dành riêng Em đó
Trời phương xa Giáng Sinh về cuối ngõ
Anh một mình nghe gió gợi lời thơ…
Mấy lời thơ Anh đùa cợt vu vơ
Gửi cho Em, chờ giận hờn nũng nịu
Thơ viết xong nhưng cuối lời lở điệu
Để tình thơ êm dịu buổi ban sơ…
Tính đến nay bao là mấy bài thơ
Ta viết lên giữa ngày chờ tháng đợi
Dù những sáng sầu xa xôi dịu vợi
Hay những chiều vui đùa chợt cho nhau
Có những bài thơ trách vội cười mau
Cũng có cả những bài thơ sầu tủi
Lúc thơ vui ta phát cười rủ rượi
Khi thơ buồn ta an ủi cho nhau…
Giáng Sinh về nơi phương đó ra sao ?
Anh cũng hiểu những nổi đau thầm kín
Anh chỉ mong cho Em thôi bịn rịn
Vui với đời một quyết định tương lai…
Giáng Sinh này Anh nguyện mãi được say
Say trong thơ… ngấm men cay thầm lặng
Say trong tim… để hồn thơ bất tận
Say trong tình… bài thơ tặng riêng Em.
Sưu tầm

Giáng Sinh Về Nghe Lạnh Lắm Anh Ơi

Giáng Sinh Về Nghe Lạnh Lắm Anh Ơi

Ngồi trước biển, em thấy mình bé nhỏ
Sóng vỗ về mơn trớn gót chân em
Biển muôn đời ngân khúc hát dịu êm
Gió dịu dàng trao nụ hôn say đắm
Em đã biết anh yêu em nhiều lắm
Sao lặng im, không nói một lời nào
Em mỉm cười nhìn ánh mắt anh trao
Đôi mắt ấy biết hờn ghen, thương nhớ
Tình câm nín mà đẹp như hơi thở
Nửa đời người anh chỉ biết cho đi
Nói đi anh, em sẽ mãi khắc ghi:
Yêu em lắm, yêu rất nhiều như thế!
Đã lâu rồi em chẳng bao giờ kể
Chuyện tình yêu chung thủy tuổi hai mươi
Giáng sinh về nghe lạnh lắm, anh ơi!
Ôm em nhé! em đang cần hơi ấm!
Thanh Vân 
( Vì ko rõ tiêu đề bài thơ là gì nên mình chỉ lấy một câu làm tiêu đề )

Cô gái của tôi ơi

Cô gái của tôi ơi! 

Chuyện cũ đã qua rồi
Em đừng sầu thêm nữa, 
Ngoài trời mưa cứ rơi. 
Cô gái của tôi ơi! 
Đừng giấu buồn trong mắt
Nụ cười kia chẳng thật, 
Tôi biết em không vui…
Cuộc đời này ngắn lắm! 
Đong chi những muộn phiền. ..
Em chỉ được hạnh phúc
Em chỉ được bình yên. 
Hãy tô son điểm phấn
Váy xinh bước xuống đường
Và rồi em sẽ thấy
Mình đáng được yêu thương. 
Rồi nắng vàng sẽ tới
Sưởi ấm khắp lưng trời
Rồi một người sẽ tới
Sưởi ấm lòng em thôi. 
Vậy nên đừng lặng lẽ
Đứng chun vai giữa đời
Cô đơn buồn, buồn lắm,
Cô gái của tôi ơi. 

Du Phong