Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường
 
Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người
 
Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha
 
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
 
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
 
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Nếu một ngày..

Nếu một ngày ta bỗng hết yêu nhau

Anh có đến để gặp em lần nữa?

Hay để em một mình bên khung cửa

Đợi chờ người trong muôn nỗi xót xa.

————-0O0——————–

Nếu một ngày mọi thứ bỗng trôi qua

Những kỉ niệm giờ đây đành tan vỡ

Em biết rằng dù một lần lầm lỡ

Nhưng ngọt ngào vẫn đọng mãi trong tim.

————-0O0——————–

Nếu một ngày anh bỗng muốn đi tìm

Một hình bóng nơi bến bờ xa lạ

Dù với em tình anh là tất cả

Nhưng nén lòng em sẽ để anh đi.

————-0O0——————–

Nếu một ngày anh bỗng muốn chia li

Tìm hạnh phúc nơi chân trời bất tận

Nén nước mắt em không buồn, không giận

Để nhẹ lòng cho kẻ sắp đi xa.

————-0O0——————–

Nếu một ngày tình yêu của hai ta

Đã chẳng còn vẹn nguyên như lúc trước

Những kí ức đã không còn ràng buộc

Hãy là người nói trước, được không anh?

————-0O0——————–

Nếu một ngày mọi thứ bỗng mong manh

Chỉ đợi chờ một câu rồi tan vỡ

Dẫu biết rằng tình duyên mình dang dỡ

Và ngọt ngào chẳng giữ nổi đôi ta.

————-0O0——————–

Nếu một ngày tình anh bỗng phôi pha

Hãy dừng lại tìm cho mình khoảng lặng

Nếu tình yêu sau những ngày trầm lắng

Vẫn không còn… ta sẽ phải xa nhau

————-0O0——————–

Nếu một ngày tình yêu có đớn đau

Xin anh hãy tìm đến em anh nhé

Em sẽ là người bạn hiền lặng lẽ

Nhưng không thành một nửa của anh đâu.

————-0O0——————–

Và cho dù tình yêu chẳng phai màu

Anh đã chọn cho mình đường phía trước

Thì hãy tin, đừng bao giờ đi ngược

Bởi em không thể đợi anh cuối con đường.

————-0O0——————–

Cứ bước đi dù lòng vẫn yêu thương

Và tự tìm cho mình đường đi mới

Hãy tin rằng một ngày mai sẽ tới

Hạnh phúc ngập tràn trên lối anh đi.

————-0O0——————–

Dù tình ta nay đã chẳng còn chi

Nhưng hãy cứ như bình thường anh nhé

Để cuộc chia li trở thành lặng lẽ

Để ngọt ngào vẫn đọng mãi trong nhau.

————-0O0——————–

Thà một lần em nhận lấy đớn đau

Để ngàn năm tình ngủ yên mãi mãi

Hãy ra đi đừng quay đầu nhìn lại

Để biển tình chôn chặt những yêu thương.

Ký tự yêu

Những ký tự yêu anh chưa viết bao giờ 

Em đọc lên nghe mùi thảng thốt 
Ngày nhàu nhĩ 
Mưa vội vã 
Đông về… 

Những ký tự yêu anh chưa làm nhạc 

Dòng kẻ đời em đã rạo rực âm thanh 

Ngôn ngữ lập trình 

Hòa âm phối khí 

Xuân hơn hớn cánh đồng em… 

Anh chưa hề vẽ bức tranh mùa xuân 

Em dựng lên ngôi nhà hạnh phúc 

Những đứa trẻ bi bô 

Em phết lên toan vẽ màu yêu 

Nở nụ cười mãn nguyện 

Hạ về, gió hát khúc xôn xao… 

Anh lập trình cho mình thu quyến rũ 

Những tham số rối mù canh hẹ 

Em mỉm cười, 

Hóa giải những hoài nghi. 

Ký tự yêu anh vẽ bốn mùa 

Chỉ là mơ tưởng 

Bốn mùa hạnh phúc 

Hoa thơm ngát 

Rực rỡ cánh đồng em…


Từ Dạ Linh



Anh không muốn lạc em thêm lần nữa

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa
Khi mùa đông đang trước cửa dập dồn
Ta đã vượt qua bao nhiêu đèo dốc
Mới thấy nhau trong nắng quái hoàng hôn.

Những khao khát dẫu đã nhòa trong gió

Những đam mê dẫu xa lạ đa phần

Anh giây lát như bỗng qua mê sảng

Hiểu điều anh duy nhất sẽ riêng cần.

Cứ đượm buồn bởi nhọc nhằn đã trải

Lơ đễnh đi như cạn cuộc chơi rồi

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa

Bởi chỉ em mới gợi được nên thời.

Anh kêu hãnh với trái tim rỉ máu

Không cúi đầu trước ngon ngọt phù hoa

Anh đã sống với niềm tin riêng có

Rằng sinh ra không phải để sa đà.

Với tất cả những gì không thực trải

Với những người không thực nhịp lòng nhân

Em có thể đã không cùng buổi ấy

Nhưng từ nay vĩnh viễn phải luôn gần.

Giữa rét mướt căm căm trong tình ý

Giữa hụt hơi của lãng tử sang chiều

Trong tất cả những ngày tàn thi sĩ

Nếu không em, chỉ còn lại tiêu điều…

Hồng Thanh Quang



Bài thơ “Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng biến thành thơ


Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau


Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu



Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh


Đôi dép vô tri khắng khít song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi


Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.


Mãi yêu anh

Bên gối trong đêm lặng thầm nguyện ước,
Em cầu mong anh sẽ nhớ đến em.
Những giọt nước mắt trên khóe mi hờ khép,
Mơ một tình yêu sẽ mãi lâu bền.

Sớm thức giấc trong ánh dương bừng sáng,
Em chợt quên đi nỗi nhớ lớn từng ngày.
Đám mây nhẹ trôi bên trời nỗi nhớ,
Em nhận ra anh trong nỗi nhớ đong đầy.

Ngày ngày trôi qua trong niềm thao thức,
Em giấu nỗi buồn đau nơi khóe môi cười.
Mong được một lần được nhìn anh trìu mến,
Trong vòng tay anh hạnh phúc yên vui.

Ngày mệt mỏi buông màn đêm an giấc,
Đêm bình yên em khắc khoải nhớ anh.
Em cố ngủ nhưng không sao ngủ được,
Biết làm sao cho vơi nỗi nhớ nhung.

Trong bóng đêm em vỗ về giấc ngủ,
Thầm nguyện cầu giữ mãi một tình yêu.
Đến bao giờ con tim anh thổn thức,
Hiểu được lòng em mãi mãi yêu anh
.

Sống..

Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên, theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với người chung sống.

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
.

Love – Yêu

Love is love, the swelling song of the heart,

The sould on which is graven an image,

To yearn, to dream for endless nights,

To await the footfalls of the beloved,

Love is eyes caressing each other,

Tremling lips that can utter no phrase,

When together the forgetulness of a million sorrows,

And seeing life in brilliant colors.


Yêu là yêu, là nhạc lòng lên điệu,

Là trái tim ghi khắc bóng hình ai,

Là nhớ mong mơ mộng suốt đêm dài,

Là chờ đợi bước chân người thân mến.

Yêu là mắt nhìn nhau đầy âu yếm,

Môi ngập ngừng mà chẳng nói nên câu,

Lúc gần nhau quên vạn nỗi u sầu,

Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm.


Đơn sơ – Xuân Diệu

Em nói trong thư: “Mấy bữa rày,
“Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
“Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
“Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

“Ngoài ấy vui không, anh của em?
“Trong này đã có nắng vàng êm;
“Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
“Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

“Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
“Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
“Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
“- Hay là anh đã bỏ em rồi”?”
ồ! mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng…”
Em tôi ǎn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết khổng

Trã lại cho em

Trã lại cho em lời nói yêu đầu

Của những ngày hai đứa mới quen nhau

Bởi yêu em nên anh quá khổ đau

Bao năm tháng không phai niềm thương nhớ


Trã lại cho em tơ lòng đã ngõ

Trong nắng thu vàng trãi rộng khắp đường quen

Từng hàng cây như mong muốn khát thèm
Cho tình thân lá đừng rời xa nhau nữa

Trã lại cho em những gì đã hứa

Lời nói chân thành trong tận trái tim anh

Tiếng yêu thương anh không thể trọn dành

Những ưu ái cho tình em suốt kiếp

Trã lại cho em những gì đã viết

Xé tim lòng trao gỡi đến cho anh

Mộng ngày xanh hai đứa đã không thành

Nơi đất khách tim lòng anh gía lạnh

Nơi phương xa xin em đừng hờn trách

Mối tình sầu mỗi đứa một hướng đi

Phút chia ly em đã nói những gì

Xin trã lại lời thề em hôm ấy

Một lần yêu là một lần thất bại

Mối tình đầu dang dở đến hôm nay

Hình bóng em anh nhớ mãi không phai

Nên đau khổ trong chuổi ngày viễn xứ

Trã lại cho em mối tình xưa củ

Đã đi vào dĩ vãng của thời gian

Cùng đên thu gió mát với trăng ngàn

Tình ta đó anh xẽ chôn vào nơi huyệt mộ …