Đôi lứa thần tiên suốt cả ngày,
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay
Đêm vào thu tim lòng nghe se lạnh
Trời phưong nam nghe tâm sự bỗng dâng tràn
Nhớ thương người trong nỗi khổ miên man
Tim đau nhói em yêu ơi ! có biết
Trong tha thiết anh mong em có biết
Hãy quay về chng bước bên anh nha
!
Có đôi khi chợt im lìm bất động
Nhìn lá vàng lác đác rụng vây quanh
Hồn phiêu lãng theo cánh chim bay bổng
Cuối chiều mây tan vỡ mộng xây thành
Rồi đôi khi lặng thầm trong bóng tối
Nghe ngoài trời mưa từng hạt rơi rơi
Gió thiên thu như vọng bao tiếng gọi
Hãy về đây yên nghỉ những phận đời
Có nhiều khi nửa đêm choàng tỉnh dậy
Chợt ta mơ một hơi ấm tình người
Ôi thương quá những tàn cây run rẩy
Nép vào nhau cơn giá lạnh chia vơi
Giờ soi gương bỗng nhìn ta rất lạ
Còn đâu rồi sắc xuân đã vội qua
Thời gian đang hằn vết dao sắc cứa
Vầng trán buồn ngàn nếp nhăn tình xưa
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương
Phất phơ hồn của bông hường
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng
Nghe chừng gió nhớ qua sông
E bên lau lách thuyền không vắng bờ
Không gian như có dây tơ
Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn
Thơ Duyên
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên
Cây me ríu rít cặp chim chuyền
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá
Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
Lần đầu rung động nỗi thương yêu
Em bước điềm nhiên không vướng chân
Anh đi lững thững chẳng theo gần
Vô tâm, nhưng giữa bài thơ dịu
Anh với em như một cặp vần
Mây biếc về đâu bay gấp gấp
Con cò trên ruộng cánh phân vân
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần
Ai hay tuy lặng bước thu êm
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy
Lòng anh thôi đã cưới lòng em