Sống đôi khi phải biết học cánh chấp nhận

Đừng  hối  tiếc  vì  những  ngày  còn  trẻ
Đã  yêu thương  rất  tha  thiết  một  người
Dù  không  thể  cùng  nhau  đi  đến  cuối
Nhưng  đã  từng  rất  hạnh  phúc  đó  thôi.

Đừng  hối  tiếc  vì  ngày  cũ  xa  xôi
Đã  yêu  người  nhiều  hơn  yêu  mình  nữa
Đó  là  người  ta  đã  từng  chọn  lựa
Yêu  hết  mình  sao  lại  nỡ  đếm  đong.

Đừng  hối  tiếc  vì  sau  những  nhớ  mong
Người  chẳng  thể  vững  lòng  để  ở  lại
Chẳng  ai  biết  điều  gì  là  mãi  mãi
Duyên  không  còn  nên  ắt  phải  đi  thôi.

Đừng  hối  tiếc  vì  đã  hứa  chung  đôi
Nhưng  cuối  cùng  có  một  người  thất  hứa
Dù  nhiều  đêm  ta  một  mình  trăn  trở
Nhưng  những  vui  buồn  đều  đáng  nhớ,  phải  không.

@Ngoc Nguyen

Chuyện tình mây và gió

Có một ngày Mây vô tình gặp Gió
Hiểu cảm thông nên Gió ngỏ lời yêu
Ngày qua ngày Mây yêu Gió thật nhiều
Mây thầm nghĩ sẽ trọn đời bên Gió.

Yêu Gió lắm nên lòng Mây hiểu rõ
Gió vốn là một lãng tử phong lưu
Bay khắp nơi ngày tháng có cho dù…
Gió theo đuổi những phù du cám dỗ.

Mây cứ ngỡ mình sẽ là bến đỗ
Chốn bình yên Gió mệt mỏi dừng chân
Là một nơi Gió thật sự rất cần
Không ngần ngại Mây âm thầm chờ đợi.

Gió cứ thế ngất ngây niềm vui mới
Bỏ quên Mây trong chờ đợi lặng thầm
Gió phiêu bạt…chưa một phút về thăm
Mây gánh chịu nhiều thăng trầm cuộc sống.

Gió lang thang trên bầu trời lớn rộng
Mây tủi sầu… bỗng hoá hạt mưa sa
Khi nhớ Mây…thì sự thật vỡ oà
Mây mãi mãi không trở về bên Gió.

Sưu tầm

Em có buồn

Em có buồn và mệt mỏi không em
Khi cứ bận tâm những điều người ta nói
Em có buồn khi lòng luôn mong mỏi
Về một người biết chẳng cách nào yêu

Em có buồn khi mãi vẫn quạnh hiu
Sáng dậy chẳng ai nhắn tin hay gọi nhỡ
Em có buồn không khi chẳng ai che chở
Chẳng ai lắng lo, nói em dại, em khờ

Em có buồn và cảm thấy bơ vơ
Mỗi dịp tình nhân, người tặng quà, hò hẹn
Vẫn còn độc thân dù chẳng hề khó, kén
Chỉ biết nhủ thầm duyên chưa tới mà thôi

Em có buồn cũng đừng vội nghen em
Tình yêu dễ tìm nhưng thường hay tan vỡ
Người ta bảo rằng vì không duyên không nợ
Chẳng qua không đúng người, không đúng lúc… mà thôi!

Em có buồn, đừng cười nhạt qua môi
Đừng tự giễu đời vì mình chưa hiểu được
Hạnh phúc là khi chẳng còn gì ao ước
Mà lại bất ngờ có được, lại còn hơn

Em có buồn vì vài phút cô đơn
Xin đừng yêu để vội vàng khỏa lấp
Bởi biết đâu trên nẻo đời tấp nập
Sẽ gặp một người…

(Stam)

Còn chút hương xưa

Ngày ấy đưa nhau về xóm nhỏ
Tóc mây hờ hững gió chiều xa
Gió ơi hãy cứ hờn lên tóc
Có sợi tóc nào rơi tặng ta

Mang về ép chặt trong lưu bút
Và mộng mơ hoài dáng kiêu sa
Để thấy nụ cười say nỗi nhớ
Lối về theo bước ai thướt tha

Rồi có một ngày ta phải đi
Xa trường xa cả những ngày thơ
Mang theo thư tím thơm hoa giấy
Mong nhớ ai về đêm ngẩn ngơ

Lâu lắm ai còn thương chốn cũ
Bao năm người ấy có về chưa
Bao năm vẫn nhớ thời thơ dại
Trong ta còn lại chút hương thừa….

Xuân Mai

Âm thầm đêm trăng

Những  nỗi  nhớ  gợi  lại  giấc  mơ  tàn
Đêm  thao  thức  tôi  ngồi  lặng  lẽ
Khẽ  lau  nhẹ  hàng  mi  đang  cay  mắt
Đối  diện  với  sự  thật  trái  ngang.

Mang  nỗi  đau  đem  cất  vào  ký  ức
Giữ  nguyên  một  chỗ  không  lấy  ra
Sao  vẫn  xót  xa  những  đêm  dài
Một  mình  tôi  cứ  mãi  âm  thầm.

Lỗi  lầm  ngày  xưa  vội  buông  tay
Để  đến  bây  giờ  tim  tan  vỡ
Bài  nhạc  xưa  tôi  và Anh  cùng  hát
Giờ  nghe  lại  đắng  lòng  những  bâng  khuâng.

Dông  tố  đi  qua  cuộc  tình  ta  củng  vỡ
Đã  chia  xa  hai  người  hai khoảng  lặng
Miệng  mỉm  cười  cuộc  tình  đã  kết  thúc
Lúc  sau  cùng  tôi  khóc  Anh  lại  vui…!

Đêm nằm mơ về…bên giậu mồng tơi..!

Dây mồng tơi mẹ trồng, trái bầu cha hái
Con nhớ hoài cái hương vị đồng quê
Bông súng mắm kho, nồi canh chua cá lóc
Bữa cơm ngon…nóng hổi…đợi con về..!Con bỏ quên rồi tuổi thơ phía triền đê
Đám trẻ thơ ngây cùng chăn trâu, đá dế
Cút bắt, trốn tìm chỉ còn là chuyện kể
Giờ lớn lên…mỗi đứa một phương trời..!

Dòng sông quê vẫn bên lở bên bồi
Hàng dừa xanh chắc mùa này sai trái
Tháng bảy mưa ngâu với nỗi buồn đọng mãi
Dầm trong mưa…cha sửa lại mái nhà..!

Có vui gì đâu một kiếp sống xa nhà
Ngồi ăn bát cơm mà thương cha nhớ mẹ
Dù biết lớn rồi phải tự mình mạnh mẽ
Những phút yếu lòng…chỉ muốn về với mẹ…mà thôi..!

Ai Rồi Cũng Khác

Lòng tự trọng

Thục Nương

Gần kẻ xấu lâu dần tâm nhuốm bẩn
Bạn bè thân còn ôm hận vì ghen
Dám làm ra những chuyện quá đê hèn
Ai cũng bảo nếu gần đèn sẽ sáng.

Những kẻ xấu quen ngông cuồng ngạo mạn
Chớ nên tin hay làm bạn lâu dài
Người như này khó giao kết với ai
Sống phản trắc ở hai lòng tráo trở.

Nếu phân biệt được điều hay lẽ dở
Tránh cho mình khỏi lầm lỡ không đâu
Đừng để tâm ngụp trong nước đục ngầu
Bởi những kẻ mang sắc màu giả tạo.

Miệng cười nói nhưng trong lòng gian xảo
Quen lọc lừa nên nói láo có quai
Ghét hay thương không thể hiện bên ngoài
Song ánh mắt đã sẵn cài dao nhọn.

Gần kẻ xấu biến tâm thành nhỏ mọn
Còn lương tri nên lựa chọn cho mình
Để mọi người không rẻ rúng coi khinh
Bởi bạn tốt luôn có tình có nghĩa.

Những kẻ xấu luôn dùng lời xóc xỉa
Xúi giục mình nói mai mỉa ai kia
Đừng tưởng rằng như vậy được ăn chia
Làm náo loạn gây tách lìa bạn hữu.

Trong cuộc sống chẳng có chi vĩnh cửu
Một kiếp người như chén tửu đổ đi
Khuất tà dương ta còn lại những gì
Theo kẻ xấu sai một li đi dặm.

Sống thanh thản để dưới trời ta ngắm
Những vì sao xa thăm thẳm trong đêm
Đừng tiếp tay ức hiếp kẻ yếu mềm
Hay Cả vú lấp miệng em như thế.

Muốn có được lòng tin không phải dễ
Mất một lần thật khó để lần sau
Bởi những ai lấy tự trọng làm đầu
Yêu cuộc sống làm nên câu giá trị.

Mẹ của con

Mẹ bạc đầu dãi dầu mưa nắng
Mẹ nuôi con bằng tấm thân gầy
Mẹ già như trái chín cây….
Bao nhiêu bão gió chất đầy lên thân.

Vết nhăn nheo theo dần năm tháng
Đã hằn lên dáng Mẹ thương yêu.
Mẹ ơi….con nhớ bao điều….
Những lời răn dạy Mẹ yêu trao dành.

*Dấu nước mắt dỗ dành con trẻ *
Tháng ngày buồn lặng lẽ trôi qua
Đớn đau nhìn Mẹ đã già…
Tấm thân gầy héo như hoa úa tàn.

Đã trải qua muôn vàn cay dắng
Cả cuộc đời lo lắng cho con
Tấm thân gầy héo mỏi mòn
Mong cho con trẻ lớn khôn lên người.

Mượn tiếng cười quên đi vất vả
Cả cuộc đời Mẹ đã cho con
Quên đi ngày tháng héo hon
Lo cho con trẻ lớn khôn nên người.

Cả cuộc đời tảo tần suy nghĩ
Cả cuộc đời phấn đấu được chi
Tuổi xuân Mẹ đã qua đi…
Vì con Mẹ đã quên đi thân mình.

Nhìn gió bão rập rình trước mắt
Nhìn Mẹ yêu ruột thắt tim đau
Mẹ ơi….Con mãi nguyện cầu…
Mẹ bên con nhé sống lâu muôn đời./.

( Uyên Nhi: 28.7.2016 )

Có một người

Có những chuyện dù đã là chuyện cũ
Nhưng mỗi ngày ta vẫn cứ nhớ thôi
Có nhiều khi ta bất chợt mỉm cười
Nhưng đôi lần lại khẽ rơi nước mắt

Có một người ta đã từng yêu nhất
Ta xem người là tất cả thế gian
Nhưng bởi đâu chữ duyên ấy phai tàn
Ta với người lại cách xa ngàn dặm

Có bàn tay từ rất lâu không nắm
Mà chưa quên những hơi ấm ngọt ngào
Có những điều ta đã chẳng kịp trao
Tìm ở đâu… người nơi nào không biết

Có một người đã hẹn thề đến chết
Nhưng một ngày chẳng từ biệt mà đi
Chẳng lưu tâm ngày xưa hứa những gì
Để một người… nơi khóe mi tràn nước

Có một người ta vẫn chưa quên được
Có một người ta ước được gần bên
Có một người ta chỉ biết gọi tên
Cho vơi bớt những nỗi niềm nhung nhớ.

(Stam)

Nhật ký ngày xanh

Đêm lang thang giữa thành phố đông người
Phố phường vui nhưng đôi chân lạc bước
Nhìn cộ xe giữa dòng đời xuôi ngược
Chưa biết rằng một nửa đã ở đâu ?

Đời phải chăng chỉ là tháng ngày sầu
Bao yêu thương vùi sâu lòng biển cả
Mảnh hồn đau như vết thương hoang dã
Lịm chết dần trong rừng vắng âm u,

Trời bây giờ đã chớm độ sang thu
Bóng chiều rơi sương mù giăng phủ kín
Buồn làm sao khi trái sầu đã chín
Mưa lạnh về khép kín cả buồng tim

Tình phải chăng chỉ là dấu chân chim
Sao có thể tìm người khi xa cách
Chỉ còn đây nỗi xót xa thầm trách
Vì trái ngang phải cách biệt đôi đường,

Em chỉ muốn làm cơn gió mười phương
Quên đi hết chán trường tình nhân thế
Để niềm đau không kết thành suối lệ
Chảy vào lòng cay xé trái tim côi.

Em chơi vơi giữa thành phố đông người
Biết làm sao khi cơn mưa chợt đổ
Chỉ còn đây những mảnh tình tan vỡ
Đến bao giờ mình hội ngộ bên nhau ?

Em một mình rảo bước giữa đêm thâu
Nghe trong tim dạt dào bao nhung nhớ
Đừng để em viết bài ca muôn thuở..
Mười thu rồi dang dở cảnh ly tan./.

Ngọc Dung