Gửi nỗi nhớ mẹ vào thơ

GỬI NỖI NHỚ MẸ VÀO THƠ !!!
TỰA NHƯ BIỂN LỚN VỖ BỜ TÌNH THƯƠNG. !!!

GỬI…về Mẹ bao lời tha thiết
NỖI….nhớ mong da diết bồi hồi
NHỚ…ngày còn ở trong nôi
MẸ….hiền ấp ủ dòng đời cho con.

VÀO….cơn gió….gửi niềm thương nhớ
THƠ….nghĩa đầy con ở phương xa
TỰA….như tiếng hát lời ca
NHƯ…ngày báo hiếu dâng hoa tặng người.

BIỂN…dâng trào như niềm mong ngóng
LỚN….khôn rồi con trọng nghĩa nhân
VỖ…….về tình nghĩa mẫu thân
BỜ…….thương ngóng đợi…bao lần lệ rơi.

TÌNH…..mẫu tử muôn đời khắc dạ
THƯƠNG….Mẹ hiền trong dạ ngẩn ngơ
GỬI NỖI NHỚ MẸ VÀO THƠ
TỰA NHƯ BIỂN LỚN VỖ BỜ TÌNH THƯƠNG./.

@Uyên Nhi

Bông hồng tặng mẹ

Tay con dâng những bông hồng thắm đỏ
Kính dâng người đã vất vả nuôi con
Không quản gian nan thân thể hao mòn
Mong cho con lớn khôn, Thành đạt…

Cảm ơn Mẹ một tình yêu bát ngát
Chăm nuôi con khôn lớn từng ngày
Hai bàn tay chai, nước mắt đong đầy
Tấm thân Mẹ gầy đi trông thấy…

Tình yêu Mẹ bao la biết mấy…..
Tựa biển trời, sáng tựa ánh dương
Soi cho con đi suốt chặng đường
Chở che con những khi khó nhọc.

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc
Đừng để buồn trên mắt Mẹ nghe không
Bàn tay con kính dâng Mẹ đóa hồng
Tỏ tấm lòng con kính dâng lên Mẹ!

@Uyên Nhi

Ngày không nhau

Có những ngày trên đường phố không anh
Chân bước chậm lòng chòng chành nỗi nhớ
Ngắm lá me bay li ti đầy ngõ
Rụng rơi đưa theo cơn gió xuống đường

Chân ngại ngần dừng lại quán thân thương
Cái góc nhỏ sát tường là nơi ta từng hẹn
Cây quạt cũ rồi cứ kêu kèn kẹt
Tựa như tiếng lòng em nghẹn trong tim

Ngày không anh em chợt thấy yếu mềm
Mắt hoe đỏ sau rèm mi khép vội
Cứ tưởng anh vừa cạnh bên cười nói
Để rồi giật mình bối rối với chính em

Ngày bình thường trôi sao cứ thấy dài thêm
Một tin nhắn viết rồi em không gửi
Nhói lòng thêm khi đợi chờ anh hỏi
Để rồi vu vơ hờn dỗi một mình

Ngày không em anh có nghĩ linh tinh
Có lặng thinh không còn vui vẻ nữa
Tim có nhói đau như ai cắt cứa
Có nhớ nhiều rồi lần lữa muốn sang ?

Ngày không nhau sao lệ cứ chực tràn
Ừ em bướng ngang nên đành hanh vậy
Sao anh không còn như ngày xưa ấy
Để giờ đây hai lối ngược nhau rồi

Ngày không nhau ai đó có nhớ ai ?

Quý Phương

Xa lắm rồi

Em kiêu sa thuở ấy ngoan hiền
Trăng tàn rồi ta vẫn còn đây
Mưa khuya rơi rét mướt vai gầy
Nghe thu sầu ru khúc triền miên

Môi hôn xưa mắt ướt lệ nhòa
Xa nhau rồi buồn lắm người ơi
Em trong ta thánh nữ ngọc ngà
Để cho lòng nhung nhớ nào vơi

Nơi quê xa héo hắt môi cười
Ta không về còn đó niềm đau
Ai ra đi mắc nợ cùng người
Nợ nhau rồi! Nợ cả đời sau

Ta phiêu du giữa cõi mịt mờ
Ngày trở về cứ tưởng là mơ
bao nhiêu năm lạc bước vật vờ
xa lắm rồi hình bóng ngày thơ…

Xuân Mai

Nhớ người dưng

Tình chưa vẹn, ta chia đôi lối rẽ
Ở phương này có vui vẻ gì đâu
Nhớ người ta mà cái bụng cứ rầu rầu
Đêm góc nhỏ, ôm gối sầu bầu bạn

Hiểu cho anh! trang thơ tình trút cạn
Mấy thu rồi như nắng hạn chờ mưa
Nhớ người xưa, ôi biết nói sao vừa
Hoài mắt mỏi, như mưa chiều tháng bảy

Hạ qua đi, buông khối sầu đọng lại
Gió thu về, như gọi mãi tên em
Lá vàng rơi, buông khẽ động bên thềm
Chân ai bước, hay nỗi niềm vọng tưởng

Thời gian trôi, mấy thu rồi xuôi ngược
Lối đi về cũng lặng lẽ rêu phong
Ngóng về đâu ? nghe đau xé cõi lòng
Dòng thơ ngắn, nỗi lòng “em có biết ?

Nguyễn Nhân

Thu buồn

Thu vàng mấy độ anh còn nhớ
Lối nhỏ lá rơi buồn xác xơ
Tiễn bước nhau đi mắt lệ mờ
Một người ở lại đứng bơ vơ

Sụt sùi cúi mặt ôm nức nở
Tiếc nuối ngày xanh đã lụi mờ
Chiều nay gợi nhớ tình dang dở
Chút buồn buâng khuâng như dại khờ.

@Mai Hương

Hạnh phúc là gì

Hạnh phúc là gì mà sao ta mơ đến vậy
Một vòng tay…..
Một nụ hôn nồng cháy….
Có phải là hạnh phúc đó không?

Ta đi tìm gì giữa trời….đất mênh mông?
Một tia mắt, một cái nhìn thông cảm
Đôi tâm hồn vô tình va chạm…
Có được gọi là hạnh phúc….hay không?

Từ bắt đầu yêu…để biết nhớ…biết mong.
Và giọt mắt chảy về tim rỉ máu….
Con chim non một mình giữa trời giông bão.
Hạnh phúc có là mái ấm yêu thương?

Ta và người đi ngược con đường….
Nên ráo riết tìm nhau…và hồn ngập tràn khao khát.
Hạnh phúc bây giờ có phải là ngọt ngào câu hát.
Để ru lòng mình trong cái nhớ cuồng điên…?

Hạnh phúc có là cái gì đó thiêng liêng
Ta phàm tục nên mãi tìm chẳng thấy…?
Hay hạnh phúc là điều bình dị…
Lặng thầm trong khoảng cách…Ta….Người?

Hạnh phúc là gì ?
Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?

Với tuổi thơ….
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem…cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến… và đi…cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?

Hạnh phúc là những buổi mai…
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi òa khóc….
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi!

Hạnh phúc là khi Mẹ trở về….
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên còn trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê……

Khi trai trẻ….
Hạnh phúc là lời hẹn….
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi…..
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên….!

Hạnh phúc là niềm tin vững bền.
Khao khát sống và tràn trề mơ ước.
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra.

Hạnh phúc là lúc ở xa….
Ta nhận được lá thư bè bạn…..
Hạnh phúc là khi hoạn nạn…..
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình…

Hạnh phúc là một mối tình….
Phút rung động đầu đời anh có nhớ.
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố.
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài.

Và đến khi….
Mái tóc dần mờ phai….
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng.
Với đất trời….
Với cỏ cây………
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng.
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua.

Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?

Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều…
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua…

Để phải phiền xung quanh khóc cho ta.
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm.
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen…

Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc của tôi ư?
Tôi chưa biết và muôn đời không biết.
Hạnh phúc có thể là khi nỗi nhớ trong lòng da diết.
Chợt thấy anh trên lối cũ lại về… Xem thêm →

Anh sai

ANH – SAI
Tặng cho người đàn ông yêu kẻ thứ ba

Biết làm sao khi anh lầm lỡ mất rồi
Mù quáng xao lòng trước người đàn bà khác
Dặn lòng đi đúng đường nhưng rồi thất lạc
Trộm cướp vườn nhà người ta dẫm nát tổ ấm nhà mình …em bạc lòng ra bẵm chăm

Làm sao đây khi tình yêu sai trái nhú mầm
Dốc tim gan gạt phăng đi tình nghĩa vợ chồng son sắt
Như tên đao phủ vừa dối gian vừa chân thật
Vung dao chém giết em và con mà gạt mình chính nghĩa khôn cùng
Ảo tưởng giữa quan tâm và dửng dưng
Nghĩ giang tay ra ôm người dưng nghĩa là cao thượng
Anh nham hiểm sung sướng
Phó mặc bão giông xiêu vẹo cuốn nhà mình!

Xin lỗi đã sai khi ác độc lặng thinh
Bỏ bữa cơm em chắt lòng ra đợi
Chối từ tiếng trẻ thơ gào gọi
Khoá cửa lòng mình để rót mật ngọt chỗ người ta

Xin lỗi vì chẳng xứng đáng làm chồng làm cha
Làm thằng đàn ông mở mồm là tụng ca tình yêu thương nhớ
Anh mang nặng nợ
Thật rồi…

Sao sau bao bể dâu anh lại sống chết vì phút xao lòng thôi
Người ta cũng là đàn bà
Cũng khóc
Cũng gầy
Cũng đa đoan như em mà sao anh thương quá đỗi
Vài lần người ta hờn dỗi
Anh dám gạt đất trời ra dỗ dỗ dành dành

Tưởng ngực to vai rộng để chở che mà tột cùng lưu manh
Ngàn lí do mang theo chẳng biện minh nổi cho trái tim đàn ông cạn nghĩ
Nhìn vết chân chim cuối mắt em
Nghe tiếng gọi cha ơi của con…anh cũng lí trí
Mà trời ơi…anh thua

Giờ gục lên son xanh trêu đùa
Thằng làm chồng làm cha trong anh sụp đổ
Giá mà đàn ông chỉ có một tình yêu và nỗi nhớ
Thì…

Biết làm sao với hai bàn chân cuồng đi
Trí óc tham tàn chinh phục những miền non xanh thắm
Dẫu biết một lần lầm lạc đã chẳng khác gì con thuyền đắm
Vẫn căng buồm ra khơi để tỏ chí mạnh tàn

Đời anh ác độc tham lam
Có em và con rồi vẫn mưu đồ thứ tình yêu ngang trái
Đừng lượng thứ nếu một ngày thuyền đắm quay về lại
Neo vào bờ như xác chết mất rồi
Thì trời ơi…
Cầu xin em đừng thật thà giang tay thứ tha tên đao phủ
Thằng đàn ông ác thế đừng dung thứ
Để chỗ mẹ con em yên ả trong lành

Cứ mặc anh
Trôi dạt…

@Hương Mít

Mơ ước đơn sơ

Anh mơ ước mình chơi trò giân dỗi.
Để em hờn, khóe mắt lệ long lanh…!
Anh say ngắm từ chiều cho đến tối.
Rồi giữa khuya,,, ta lại sẽ làm lành.

Đôi mắt đẹp, trữ tình khi đẫm lệ..!
Môi cong cong,, mòng mọng,,, nhạt màu son.
Mặc anh dỗ, em dỗi hờn mặc kệ…
Mặc tim anh buồn héo đến mỏi mòn…

Em có biết? Ấy vậy mà hạnh phúc!…
Trong đất trời,,, dường chỉ có hai ta.
Em hờn dỗi, anh đói tình rời rã…
Sợ nắng hồng làm héo úa,, tàn hoa..

Em có biết? Giờ chỉ mình anh nhớ,,!! …
Mưa nhạt nhòa, ướt đẫm cả hồn thơ.
Từng tiếng nấc,,, nghẹn theo từng hơi thở..
Đêm lạc loài, lặng lẽ giữa bơ vơ……

Em có biết? Nhiều đêm rồi thức trắng?
Tình giãy chết, anh nốc từng giọt đắng.
Trong yên ả, giữa trời đêm tĩnh lặng.
Hồn rưng rưng, môi mằn mặn giọt buồn…

Thôi em nhé! Có lẽ từ đây hết….
Hết vợ chồng, hết duyên nợ, hết yêu đương…
Mùa Thu tới cũng lại mùa Thu chết…
Lá rụng rồi cây mãi vẫn còn thương…..!!!

Thơ:+Nguyễn ngọc Hồng Phước