Xa lắm rồi

Em kiêu sa thuở ấy ngoan hiền
Trăng tàn rồi ta vẫn còn đây
Mưa khuya rơi rét mướt vai gầy
Nghe thu sầu ru khúc triền miên

Môi hôn xưa mắt ướt lệ nhòa
Xa nhau rồi buồn lắm người ơi
Em trong ta thánh nữ ngọc ngà
Để cho lòng nhung nhớ nào vơi

Nơi quê xa héo hắt môi cười
Ta không về còn đó niềm đau
Ai ra đi mắc nợ cùng người
Nợ nhau rồi! Nợ cả đời sau

Ta phiêu du giữa cõi mịt mờ
Ngày trở về cứ tưởng là mơ
bao nhiêu năm lạc bước vật vờ
xa lắm rồi hình bóng ngày thơ…

Xuân Mai

Trả lời