Quên lãng

Có một người từng đã nắm bàn tay
Đã cho nhau những nồng say ân ái
Chung đoạn đường rồi ra đi mãi mãi
Chẳng bao giờ quay trở lại cùng ta.

Có một người dù đã ở thật xa
Nhưng nỗi nhớ vẫn cồn cào trong dạ
Một cái tên nay trở thành xa lạ
Một bóng hình từng da diết nhớ thương.

Có một người lòng chẳng muốn vấn vương
Muốn lãng quên thuở đã từng chung bước
Một tình yêu nay chẳng còn có được
Dù đã từng cùng mong ước nên đôi

Có một người làm lòng thấy đơn côi
Thấy ghét thương, thấy buồn vui, yêu hận
Đã từng mong, đã từng thân thiết nhất
Lạc mất rồi ! lòng luôn bảo tìm quên

Có một người, xưa một thoáng chông chênh
Nay ấm êm bên một người nào khác
Để thế gian bỗng dưng buồn man mác
Khoảng trống vô hình cảm thấy bơ vơ

Có một người luồn sâu những giấc mơ
Cũng hiện hữu như chưa hề quên lãng
Giữ trong lòng thành niềm đau câm lặng
Ẩn sâu vào miền quên lãng muôn thu…
St

Trả lời