Thơ tình yêu em giấu gì

Thơ tình yêu em giấu gì

Em nắm hai bàn tay
Và bảo tôi chọn một 
Em giấu gì trong ấy
Ngọt ngào hay đắng cay
Lắc đầu em chẳng nói 
Vẻ mặt em lạnh lùng
Sao tôi đang dằn vặt
Mà em vẫn ung dung
Em giấu gì trong ấy
Ở lại hay chia tay
Em giấu gì, trời hỡi 
Hờ hững hay đắm say
Em giấu gì trong ấy
Tôi bỗng giận em nhiều
Hay bỗng dưng em muốn
Đùa bỡn với tình yêu
Tôi bảo tôi không chọn 
Chọn đi, em dỗ dành
Tôi bảo tôi không chọn
Mặt em bỗng tái xanh
Em bảo tôi phải chọn
Nếu không hãy giã từ
Thì đằng nào chả thế
Tôi quay gót, ngần ngừ
Nhưng em không gọi lại 
Tôi bỗng giận điên cuồng
Hóa ra bao hò hẹn
Chỉ là trò chơi suông
Nhưng rồi tôi áy náy 
Nàng đã có lỗi gì
Nàng giấu gì trong ấy 
Gì đây hỡi cỏ cây
Nàng chờ tôi xin lỗi
Tôi cũng thế, đợi nàng 
Thế rồi thu chào hạ 
Nàng lỡ bước sang ngang
Cũng kể từ ngày ấy 
Tôi đã sớm để tang
Xòe, nắm, nắm, xòe, nắm
Trong những ngày lang thang
Một hôm tôi bỗng thấy
Thơ thẩn ở bên đường 
Cô bé và cậu bé
Trong mưa phùn ẩm ương
Cũng chìa đôi tay nắm 
Cũng tỏ vẻ lạnh lùng
Những mắt không giấu nổi 
Một tia sáng mông lung
Rồi cậu bé chọn một 
Cô bé giở bàn tay
Một bàn tay trắng xóa 
Mũi tôi bắt đầu cay
Cô bé cười khúc khích 
Bàn tay kia mở xòe 
Tôi không tin vào mắt 
Một giọt kẹo tròn xoe
Nhưng rồi tôi bỗng hiểu
Tôi đã chẳng yêu nàng
Tất cả, ừ, tất cả
Chỉ là thói đa mang
Rồi tôi bỏ nỗi nhớ
Tôi vun lại xanh ngày 
Thế mà tôi vẫn hỏi
Em giấu gì trong tay?
Nguyễn Thế Hoàng Linh

Bài thơ cuối

Bài thơ cuối

Gặp em, như bài thơ, muộn màng
Thu ấy, bao lần mơ em sang…
Đánh mất nụ cười, anh lặng lẽ
Giọt buồn rơi, rơi mãi, khẽ khàng 
Anh thèm sao trả em bình yên
Cho đời em vui, thôi ưu phiền
Cho lúc vô tình, em qua nữa
Nhìn mắt em, anh thấy nắng lên
Em hỡi, buồn vui cũng đã rồi
Trách chi anh cũng chẳng còn… vôi
Thà lặng được nào, đi một lẽ
Tái tê thơ cũng bởi yêu người
Tay với khua tìm… mong lãng quên
Khi phố lên đèn, tim nhói lên
Khi nắng tưng bừng, khi mưa rớt
Người ơi, khoảng trống, từ muôn miền…
Viết cho em, như lần cuối cùng
Buồn sao, nghe vẫn tiếng tim rung…
Thôi, lặng lẽ anh về trong phố
Em ơi, đoạn tuyệt mộng tương phùng?
Thôi, anh lặng lẽ, kể từ nay
Lặng lẽ buồn, vui, phố mỗi ngày
Hứng giọt mơ thầm vui một thoáng
Nụ cười chắc cũng bớt heo may.
Sưu tầm

Thơ tình chiều thứ 7

Thơ tình chiều thứ 7

Cánh gió chiều nồng thơm man mác
Ngõ phố lao xao thứ bẩy… dài 
Nhớ những ngày mưa chưa nặng hạt
Thể nào cũng mộng… tóc em bay
Gió có đủ dài về bên ấy
Gửi chút hương mùa thu tới em
Mênh mang ráng đỏ hoàng hôn nhuộm
Hồn sạn chai kia bỗng yếu mềm
Không em, ngỡ mùa sang lủi thủi
Lặng im rồi, đâu nữa mà reo
Lời ru nào cho lòng thêm rối
Buồn lơ ngơ, buồn kín cả chiều
Chỉ tại hoàng lan thơm lối cũ
Những lối phố dành lúc em sang
Làm anh thổn thức mà say mộng
Quên mất mùa yêu đã sớm tàn!
Sưu tầm

Ngại giấc mơ buồn

Thơ tình Ngại giấc mơ buồn

Có còn ai thức với đêm nay
Phố đã ngủ im dưới sương dày
Ngại giấc mơ buồn không mầu sắc
Viết dở đôi dòng, mắt đã cay
Những muốn hòa tan giữa sóng đời
Sao lòng cứ vậy, chẳng hề nguôi
Mùa thu đang cạn, mùa hoa sữa
Gió thoảng hương đưa, phố nhớ người
Ngại giấc mơ buồn, … đợi sớm mai
Ngày nao đêm đã tựa sông dài
Thuyền mơ tôi đón người… Nay lạ
Đêm này – đêm khác, chẳng còn ai
Người hỡi hay chăng đêm, mỗi đêm
Nỗi buồn tôi mơ một giấc mềm
Tình đã xa vời… hương còn đọng
Ngại giấc mơ buồn, … nên nhớ thêm.
Sưu tầm

Em trở về…

Em trở về…

Em trở về hò hẹn với cô đơn
Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ
Chỉ còn những khúc hát ru mong trái tim yên ngủ
Mơ ước bồng bềnh tan rất nhẹ như mây

Em trở về mùa giá lạnh bờ vai
Vòng tay hẹp tự ôm mình không nổi
Tiếng cười vỡ trong đêm đầy bóng tối
Vẫn là em mà còn phải là em?

Em trở về góc phố rất quen
Con đường nhỏ từng quen bàn chân nhỏ
Bỗng hụt bước chông chênh trong chiều gió
Chơi vơi giờ cũng khác những ngày xưa

Em trở về ngồi hát dưới trời mưa
Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy
Từ độ em đi hoa có vàng nơi ấy
Một phút giây nào mình khóc cho nhau

Em trở về đứng giữa đêm sâu
Uống tuyệt vọng để say quên hò hẹn
Nước mắt ấm môi, nỗi buồn nghiêng chén
Sóng sánh đêm dài, sóng sánh em.

Em trở về…

(via pygenki)

Thơ tình em giấu gì ?

THƠ TÌNH EM GIẤU GÌ

Em nắm hai bàn tay
Và bảo tôi chọn một 
Em giấu gì trong ấy
Ngọt ngào hay đắng cay
Lắc đầu em chẳng nói 
Vẻ mặt em lạnh lùng
Sao tôi đang dằn vặt
Mà em vẫn ung dung
Em giấu gì trong ấy
Ở lại hay chia tay
Em giấu gì, trời hỡi 
Hờ hững hay đắm say
Em giấu gì trong ấy
Tôi bỗng giận em nhiều
Hay bỗng dưng em muốn
Đùa bỡn với tình yêu
Tôi bảo tôi không chọn 
Chọn đi, em dỗ dành
Tôi bảo tôi không chọn
Mặt em bỗng tái xanh
Em bảo tôi phải chọn
Nếu không hãy giã từ
Thì đằng nào chả thế
Tôi quay gót, ngần ngừ
Nhưng em không gọi lại 
Tôi bỗng giận điên cuồng
Hóa ra bao hò hẹn
Chỉ là trò chơi suông
Nhưng rồi tôi áy náy 
Nàng đã có lỗi gì
Nàng giấu gì trong ấy 
Gì đây hỡi cỏ cây
Nàng chờ tôi xin lỗi
Tôi cũng thế, đợi nàng 
Thế rồi thu chào hạ 
Nàng lỡ bước sang ngang
Cũng kể từ ngày ấy 
Tôi đã sớm để tang
Xòe, nắm, nắm, xòe, nắm
Trong những ngày lang thang
Một hôm tôi bỗng thấy
Thơ thẩn ở bên đường 
Cô bé và cậu bé
Trong mưa phùn ẩm ương
Cũng chìa đôi tay nắm 
Cũng tỏ vẻ lạnh lùng
Những mắt không giấu nổi 
Một tia sáng mông lung
Rồi cậu bé chọn một 
Cô bé giở bàn tay
Một bàn tay trắng xóa 
Mũi tôi bắt đầu cay
Cô bé cười khúc khích 
Bàn tay kia mở xòe 
Tôi không tin vào mắt 
Một giọt kẹo tròn xoe
Nhưng rồi tôi bỗng hiểu
Tôi đã chẳng yêu nàng
Tất cả, ừ, tất cả
Chỉ là thói đa mang
Rồi tôi bỏ nỗi nhớ
Tôi vun lại xanh ngày 
Thế mà tôi vẫn hỏi
Em giấu gì trong tay?
Nguyễn Thế Hoàng Linh

Nếu một ngày không cưới nhau

Nếu một ngày không cưới nhau

Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau
Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác

Gom những mảnh tình yêu vỡ nát

Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm

Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình

Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ

Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương

Em sẽ cũng thế thôi, khi mỗi đứa một đường

Chọn cho mình một người đàn ông khác

Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc

Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa

Em có những đứa con, anh chẳng phải là cha

Ngày vẫn nấu ăn, những món chồng em thích

Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch..

Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh

Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh

Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?

Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở

Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu

Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau

Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng

Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống

Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương

Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường

Liệu ta có thản nhiên quay mặt

Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt

Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau.

VUNGOCANH

Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng

Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng

Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang đông
Đừng cười và đừng khóc
Đùng tin và đừng nghi
Hãy bình thường mà sống
Em lấy…kẻo lỡ thì
Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em? Chuyện trong mơ
Chẳng cần phải lý do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng
Em đã hiểu: Mình thừa
Ừ! Thôi em lấy chồng
Chẳng còn gì luyến tiếc
Ừ! Thôi lên xe hoa
Bên chồng mà câm điếc
Anh cứ ngủ say thôi
Em dậy đeo nhẫn cưới
Kẻ mắt môi cô dâu
Tím ngực buồn rười rượi
Yêu mà sao lại thế
Thương mà sao vậy anh
Em – đàn bà yếu đuối
…Muốn đời mình duyên lành
Nhưng anh đã không thể
Mạnh mẽ để làm chồng
Cởi áo mà không dám
Mặc cho em váy hồng?
Thì thôi anh ngủ đi
Nhắm mắt và câm điếc
Em cười nụ cuối cùng
Giễu đời này quá nghiệt.
.
Nồng nàn phố

Vì em cần thấy anh yêu đời

Vì em cần thấy anh yêu đời

Em hát, bản tình ca này cho anh
vang vọng giữa núi đồi
chỉ tiếng lá rơi xào xạc đáp lại
tiếng hát bay mãi
vút tận trời cao
những đám mây bất chợt giật mình
tan đi
rất vội
Em hát, bài thơ này cho anh
có dòng sông trôi
giữa hai bờ cỏ dại
có chú dế một đêm hè quên gáy
nên không gian thinh lặng đến bồn chồn
có những ngày không được nghe anh nói
em lang thang
nghe gió
ngỡ anh cười…
Em hát, giọt nước mắt này cho anh
xanh xanh là nhớ
thơm thơm là cỏ
đến lúc vỡ tan cũng chẳng thấy mặt người
Em giấu hết nỗi niềm đa cảm
thật sâu trong trái tim mình
và đem đốt những bài thơ
lau khô tiếng hát:
“vì tôi cần thấy anh yêu đời”
vì em cần thấy anh cười
nên xin anh đừng trách
những đau buồn không thể nói cùng anh
(Khương Hà)
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top