Mùa ấy đâu rồi

Có một mùa
Tháng Mười Một ru mơ
Hoa sim muộn nở hoang triền núi vắng
Ánh mắt tìm nhau trong im lặng
Mùa anh và em !

Có một mùa
Tháng Mười Một sây men
Vươn ngực trẻ đón tia trời lấp loáng
Sức thanh xuân chải xanh dòng năm tháng
Mùa lứa chúng ta !

Có một mùa
Tháng Mười Một thêu hoa
Trang sách nói cười nhịp đời gõ cửa
Bụi phấn bạc đầu niềm vui lệ ứa
Mùa của tinh khôi !

Mùa ấy đâu rồi ?
Mùa ấy đâu rồi ?

Theo blog: Lý Viễn Giao

Khúc Vu Lan

Khúc Vu Lan

Mùa Vu Lan về con không khóc.
Dù âm -dương cách trở Cha ơi!
Năm tháng lướt trên mái đầu điểm bạc
Mẹ con ngồi đếm những vạt trăng rơi.!
Mùa Vu Lan về con không khóc.
Vẫn giữ trên môi một nụ cười
Và con sẽ cài hoa nơi ngực trái.
Đóa màu hồng- hoa của Mẹ mà thôi.
Mùa Vu Lan về con không khóc.
Bởi chúng sinh nặng kiếp luân hồi.
Dẫu tử biệt, sinh ly đau đớn thế.
Con hiểu rồi- đời vẫn một dòng trôi.
Mùa Vu Lan về con không khóc.
Dương gian buồn rưng giọt Ngâu thôi.
Con sẽ thắp cho mình thêm đuốc Tuệ.
Để Mẹ Cha cười ” Sen của riêng tôi!”
Thanh Bình

Thơ tình buốt…

BUỐT…..!

Lạc Dương bình minh không ánh nắng
Sương mù che bạt cả nương dâu
Hàng thông vi vu chào ngày mới
Se lòng lữ khách ánh cô đơn.
Núi đồi xa xa hình uốn éo
Thung lũng reo vang khúc nhạc buồn
Mây bạc cỏ xanh cùng uốn khúc
Tạo thành khung cảnh giết lòng ai.
Đơn côi đi giữa trời lạnh giá
Thấu buốt tim hồng kỷ niệm xưa
Mùa đông năm ấy còn vương vãi
Loanh quanh đâu đó tiếng bão lòng.
Cố nhân đâu rồi em đã xa
Chỉ nghe tiếng suối hòa trong gió
Đường xưa nay còn tôi nhẹ bước
Một bóng liêu xiêu một bóng sầu.
XHTĐ, Lạc Dương

Thơ tình em mười tám

EM MƯỜI TÁM
Em mười tám hay khát thèm gió mát
Buổi chiều hè giữa bát ngát hương sen 
Chờ gió đến thả hồn vào câu hát
Nụ sen hồng cùng em ngả làm duyên
Em mười tám tâm hồn còn trong trắng
Sen đầu mùa say nắng ngủ bên em
Anh có thấy hãy làm thơ thầm lặng
Chớ lại gần vạch lá để đòi xem
Em mười tám nên thích làm duyên tí
Họa thơ tình nên tế nhị anh ơi
Đừng vội lầm em là kẻ ham chơi
Em nghỉ ngơi để chiều đi học đấy
Em mười tám ưa câu từ bóng bẩy
Thích chàng trai thấy nét đẹp bên trong
Ước ai kia biết cách tỏ cõi lòng
Và hiểu cả những niềm mong thầm kín
Em mười tám như hương đời chợt đến
Bên sen hồng bịn rịn khó rời xa
Có yêu em xin chụp ảnh làm quà
Đừng đánh thức tình hoa đang mộng mị…

Thơ tình buồn Anh nhớ em

ANH NHỚ EM!

Lâu lắm rồi anh chẳng gặp được em
Anh buồn lắm chỉ giấu mình góc vắng
Nhớ đến em anh ngồi thật là yên lặng
Nghe trong lòng như bão gió cuồng điên
Có những đêm nhớ âm thầm da diết
Nhớ giọng nói điệu cười, ánh mắt, bờ môi
Nhớ nụ hôn sao ngọt ngào tha thiết
Nhớ vòng tay mình xiết chặt bên nhau
Nhớ em lắm nên nói chẳng thành lời
Tim xuyến xao khi đêm về vắng lặng
Nếu ai hỏi em đâu rồi? anh chỉ biết gật rồi lắc
Chẳng biết đến khi nào hết buồn, thôi nhắc đến tên em
Anh nhớ em, mùa đông như không lạnh
Tự lang thang rong ruổi với hanh hao
Em ở phương nào? có vui hay là đang đau khổ?
Sao không một lời Em thổ lộ cùng anh?_

Hoa hồng HL

Em vẫn thế cuối tuần không anh

Cuối tuần rồi em vẫn thế thôi anh
Vẫn lang thang cà phê chiều thứ bảy
Ngắm dòng người trên phố đùa đang chạy
Cả ngọt ngaò của đôi lứa yêu nhau
Em thu vào tầm mắt đã bấy lâu
Chợt đượm buồn nỗi sầu vừa ngang đó
Lời thì thầm của ai gửi trong gió
“Thứ bảy rồi..em có nhớ anh không ?”
Anh thấy chăng…trời tắt nắng vào đông
Nhìn người ta trong vòng tay ấm áp
Chỉ có em, như hạt mưa đi lạc
Hiu hắt buồn, xơ xác nhớ…chông chênh
Em bước đi, tìm chốn nghỉ nhẹ tênh
Để không ai thấy em buồn cô quạnh
Anh đừng nghĩ là em đang trốn tránh
Mà em muốn… yên tĩnh…. để yêu anh.
Mai Chi ( Tiêu đề bạn ý không viết nên mình không rõ tiêu đề hi )

Thơ tình yêu chiều hôm nay

Thơ tình yêu chiều hôm nay

Chiều hôm nay bóng hình anh còn đó

Trong tim em từng giọt nhớ hao gầy

Gió xa về thổi nhẹ hạt sương bay

Màn đêm xuống âm thầm cơn mưa nhỏ


Chiều hôm nay ngỏ hồn xanh nhung nhớ

Cát bụi về phong dấu tích hoang sơ

Con sóng xa tít tắp vỗ mạn bờ

Ép dư lệ một vần thơ dang dở


Chiều hôm nay mưa khép màn sương khói

Chút nắng vàng rơi tản mạn buồn tênh

Bóng con thuyền xa bến chợt lênh đênh

Ngoài thiên lý cánh chim ngàn rũ mõi


Chiều hôm nay em thì thầm tiếng gọi

Vẽ tên anh trong khoảng trống vô hồn

Gió ngập ngừng bên vạt nắng hoàng hôn

Cho tơ liễu xanh xao buồn rũ đợi


Chiều hôm nay tình vào trong đêm tối 

Gió cô liêu xào xạc lá bên đường

Một thuở nào ta đã nói yêu thương 

Rồi xa lạ thẫn thờ buông tóc rối


Chiều hôm nay thơ gầy lời trăn trối

Trả cho anh những kỷ niệm êm đềm

Đêm trăng nào khi chợt nhớ về em

Muà thu chết trong cuộc tình sau cuối


H.N. (st)


Chiều hôm nay


Chiều hôm nay chợt nhớ về em đó

Trong tim anh ủ rủ tự bao giờ 

Gió lạnh Thu về ngoài song cửa vi vu

Màn đêm xuống nhắc nhở thời còn hai đứa


Chiều hôm nay sao giống chiều xưa quá

Cát bụi tung bay khi anh đón em về

Con sóng ngoài khơi ngầu nước đục lê thê

Ép dã tràng trốn chạy ngoằn ngoèo trên bãi


Chiều hôm nay ngoài khơi thuyền chưa thấy

Chút nắng vàng còn uể oãi nghiêng nghiêng

Bóng đảo xa dường sắp khuất trong đêm

Ngoài trống vắng chưa lên đèn đánh cá


Chiều hôm nay mưa sắp về biễn cả

Vẽ nền trời nhiều mây xám âm u

Gió thổi về mang hơi nước sương mù

Cho lạnh lẻo thấm sâu hồn đơn độc


Chiều hôm nay bổng nghe lòng muốn khóc

Gió than van cũng rên rỉ như mình

Một thuở nào vui hẹn kiếp ba sinh

Rồi đổ vở đành chia lìa hai ngả


Chiều hôm nay khi tuổi đơì sắp ngã

Trả xong chưa những phiền lụy thế gian

Đêm chỉ làm ám ảnh thêm hoang mang

Mùa Thu đã chết và Đông sắp về tiễn biệt.



Bình Ca

Thơ tình người thứ 2

Thơ tình người thứ 2

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai…

Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi!

Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai…

Sưu tầm

Thành phố từ đó không còn em nữa

Thành phố từ đó không còn em nữa

Có một thời như thế, chúng mình yêu
Thành phố nơi nào cũng in dấu chân hai đứa
Cả tiếng ve cũng thành nỗi nhớ
Những vuông cỏ xanh như những mảng rêu buồn
Anh nắm tay em đi suốt những hoàng hôn
Nụ hôn vội góc giảng đường tối muộn
Cả vòng tay ôm xuyên qua sương mù sáng sớm
Lúc ngả đầu vào nhau quán vắng ban trưa
Chúng mình đã hứa hẹn điều gì với nhau chưa?
Mà tên hai đứa lồng vào nhau trên thân cây phượng vỹ
Hoa cứ đỏ để bây giờ rối nghĩ
Thành phố bơ vơ một nụ cười buồn
Thành phố giấu em vào những trận mưa tuôn
Nơi quán cũ anh ngồi chờ dạo đó
(Bây giờ quán ấy chỉ còn trong nỗi nhớ)
Và em….
Đã hứa với nhau bằng những nụ hôn mềm
Nên nỗi nhớ bật lên thành tiếng gọi
Tiếng gọi lẫn trong mưa, nỗi nhớ buồn như nắng
Anh còn biết đi đâu?
Anh còn biết đi đâu khi mọi con đường
Đều nhắc anh về một thời như thế
Hoàng Anh Tú
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top