Một mình tôi lang thang trên phố

Có những chiều như buổi chiều nay
Tôi một mình lang thang trên phố
Cô đơn buồn giữa dòng người hối hả,
Phố thì đông sao vẫn thấy lẻ loi…
Có khi nào, anh chợt nhớ đến tôi?
Nhớ cô bé, nhớ một người xa lạ
Trong trẻo quá khiến lòng oi ả
Chút muộn phiền… xin gửi lại… phố đông.
Ai chợt qua, có phải là anh không?!
Sao giống quá, hình như không giống.
Niềm vui chợt đến bỗng trở thành bọt sóng
Mắt ai nhìn đăm đắm phía không anh.
Tôi vẫn đi trên phố một mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu anh và thế là tất cả.
Biến hồn tôi thành cát bụi hư không…
Sưu tầm ( Thơ buồn hay)

Chẳng biết vì sao…

Chẳng biết vì sao…

Chẳng biết vì sao…
Chảng biết vì sao lại nhớ anh
Hoa buồn, phố vắng, nắng mong manh 
Hồn thơ bỗng giục tình lai láng 
Ai biết cùng ai chút tình này …

Chẳng biết vì sao lại nhớ anh 
Chim buồn quên hót, nước quên xanh 
Chiều nay có người con gái ấy 
Tóc gió quên bay một chữ buồn …
Chẳng biết vì sao lại nhớ anh 
Hay vì anh đến quá trong lành 
Cơn gió chiều nay hồn em động 
Một chút hương bay, một chút nồng …

Một chiều

Một chiều

Có một chiều em không biết đi đâu 
Đôi chân mỏi có một chiều chân mỏi 
Anh đâu biết có một chiều muốn khóc 
Sợ mai này : một chiều có nhau không ?
Có một chiều ta bỗng ngẫn ngơ 
Đường một chiều có anh cùng nhau đạp 
Trăm vòng quay có một chiều cùng hát 
Khúc thiên nhiên thanh thản giữa một chiều
Có một chiều em tìm lại nơi xưa 
Nơi có một chiều, ta đã cùng chung lối 
Giờ hai ta có một chiều xuôi, một chiều ngược gió 
Đường chỉ có một chiều sao gặp lại được nhau ?
Sưu tầm ( Thơ tình buồn )

Thơ tình Bờ vai

Bờ vai

Có bờ vai nào đủ rộng không anh?
Cho mái đầu nhỏ thôi của một người thiếu nữ
“Em hãy dựa vào vai anh mà khóc”
Câu nói dịu dàng ai đã nói với em
Biết rằng cuộc sống không phải chỉ màu đen
Nhưng nhiều khi thấy cần phải khóc
Đã quen với tháng ngày dài cô độc
Một mình băng qua – những tận cùng khó nhọc
Em vẫn tự hào mình chưa bao giờ khóc
Trước bất kì ai ngoài chính bản thân
Nên đừng trách em thoáng chút phân vân
Khi nghe anh nói dựa vào vai anh mà khóc
Nước mắt có thể nào thanh lọc
Lắng lại niềm vui cho nỗi buồn rớt xuống?
Người ta khóc khi khổ đau, khóc cả khi sung sướng
Có một điều duy nhất chung thôi
Nước mắt rơi vì buồn hay vì vui…
Người khóc cũng mong có một bờ vai
Không thể dối rằng lúc mệt mỏi trên đường dài
Em cũng từng ao ước giá có một bờ vai
Nhẹ nhàng, em sẽ ngả vào một chút thôi
Cho muộn phiền theo nước mắt chảy xuôi
Cảm ơn câu nói dịu dàng của ai
“Em hãy dựa vào vai anh mà khóc”
Xóa giùm em nỗi cô độc trong đời
Cho em niềm tin mình đã có một bờ vai.
Sưu tầm

Thơ tình anh nhớ em

Thơ tình Anh nhớ em

Anh nhớ em nhớ cồn cào, da diết
Nhớ những nụ cười, ánh mắt, đôi môi
Nhớ trái tim đập thổn thức liên hồi
Khiến một chàng trai phải bồi hồi, vương vấn
Anh nhớ em, nhớ hàng phố dài bất tận
Những con đường sao quá đỗi thân quen
Nụ hôn đầu trong buổi tối nhá nhem
Làm một chàng trai canh ba còn thao thức
Anh nhớ em…những giận hờn, ấm ức
Khi dỗi hờn, trách móc, làm ngơ
Ôm trầm lấy anh, thì thầm từng nhịp thở
Sống đến bạc đầu, gối mỏi, răng long
Anh nhớ em, lệ ứa trong lòng
Vì đợi, vì chờ, vì ngóng trông mòn mỏi
Để nơi đây mênh mông một cõi
Hỏi đến bao giờ duyên – phận mới gặp nhau?
Sưu tầm

Bỗng mơ

BỖNG MƠ

Bỗng dưng lại muốn một mình
Bỗng dưng lại muốn chút tình nồng say
Bỗng dưng hồn tựa trên mây
Bỗng dưng lại thấy đắm say thơ tình.
Bỗng dưng ánh mắt lung linh
Bỗng dưng lại nhớ bạn tình thơ ca
Bỗng dưng cứ nhớ người ta
Bỗng dưng tự hỏi hay là đã yêu.
Bỗng dưng vương vấn thật nhiều
Bỗng dưng cứ nghĩ bao điều mông lung
Bông dưng em nhớ người dưng
Người không cùng họ,không cùng lối đi.
Bây giờ người ấy làm chi
Có chút say đắm những gì em mơ
Nhớ người tình trải trang thơ
Hỏi lòng ngây dại tim khờ vì sao.
Bỗng nhiên em cứ ước ao
Xây đắp tình cảm ngọt ngào áng thơ.

T.Lan ( Thơ buồn)

Em đã xa rồi

Em đã xa rồi

Cuối cùng rồi em cũng xa tôi
Còn nhắc nhở chi thêm ngậm ngùi
Duyên đã lỡ rồi đành thế thôi
Tôi cầu chúc em vui bên người.
Cuối cùng rồi chỉ còn mình tôi
Đi hết đoạn đường đầy tiếc nuối
Thương và nhớ ngày cứ đong đầy
Theo năm tháng nào có phai phôi.
Cuối cùng rồi cuối cùng rồi em
Em đã xa tôi xa thật rồi
Về nơi xa lạ vui duyên mới
Tôi tiếc thương hoài chuyện đã qua.
Chuyện từ một dạo mình đi phố
Vô tình bốn mắt chạm nhìn nhau
Nụ cười duyên thắm em vừa trao
Tôi ngỡ tình yêu thật nhiệm màu.
Cuối cùng rồi cuối cùng rồi đây
Em sẽ đi đi về chốn ấy
Em sẽ vui vui cùng một người
Thôi thế là hết hết thật rồi
Chuyện đã dở dang từ dạo ấy
Từ ngày em bỏ quê mà đi
Phương ấy bây giờ em có biết
Phương này tôi vẫn nhớ em hoài.
Sưu tầm

Thơ buồn Không anh – Mai Chi

……………….Thơ buồn không anh …………?”
Trong tim anh em là gì ấy nhỉ
Một nhành hoa hương ngát đã lụi tàn
Hay thân gái bến nước lắm đa đoan
Để cho anh thay lòng dễ đổi khác
Em thân bèo theo dòng đời man mác
Ngẫm chuyện tình sao lắm đỗi chua cay
Em đâu muốn nhung gấm với gót hài
Bao thăng trầm mong cuộc sống đơn giản
Nhỏ nhoi thôi ước mơ cũng giới hạn
Bởi do đâu ngang trái lắm bi ai
Được bên người lòng thanh thản nguôi ngoai
Khi xa rồi nghẹn ngào lê từng bước
Cỏ lụi tàn xuân về còn xanh mướt
Hỏi riêng em có bước tiếp được chăng
Quẳng gánh nặng em ôm hết vào lòng
Nghĩ về anh… ‘ trái tim còn nguyên vẹn.
Mai Chi
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top