Bài thơ cuối cùng

Bài thơ cuối cùng

Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ…
Một mùa thu cũ một lòng đau.
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu ?
Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khi.
Trách ai mang cánh ti-gôn ấy
Mà viết tình em được ích gì ?
Chỉ có ba người được đọc riêng
Bài thơ “đan áo của chồng em”.
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.
Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung.
Giận anh, tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương, điệu cuối cùng.
Từ nay anh hãy bán thơ anh,
Và để yên tôi với một mình.
Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.
Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi.
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời.
Tôi oán hờn anh mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết bởi rồi đây,
Nếu không yên được thì tôi chết.
Đêm hỡi làm sao tối thế này ?
Năm lại năm qua cứ muốn yên,
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên.
Mà người vỡ lở duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.
Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ, nhớ không thôi.
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh… có một người…
Bài thơ buồn này được xuất bản năm 1938, cho đến nay vẫn không rõ tác giả là ai, nên được xem là tác phẩm khuyết danh.

Em trong mắt tôi

Em trong mắt tôi

Em cứ đi tìm hạnh phúc của em đi
Và hãy quên rằng, còn có anh trong đó
Hãy quên rằng, ở nơi đây em có
Có một người không phải là hạnh phúc của em
Anh sẽ lùi vào bóng tối để xem
Những người yêu em, ai là người chân thật
Để anh xem đâu là bờ vai tin cậy nhất
Để mỗi khi em buồn, đều có một bờ vai
Anh tình nguyện làm một người anh trai
Làm bờ vai mỗi khi em muốn
Làm cơn mưa, xóa tan đi phiền muộn
Làm ánh mặt trời sưởi ấm những ngày đông
Dù người đời nói em có lông bông
Nói em không thủy chung, hay xấu xa đến mấy
Anh chả quan tâm bởi vì anh chỉ thấy
Em là thiên thần, trong mắt của anh thôi.
Sưu tầm

Yêu để đời thêm yêu

YÊU ĐỂ ĐỜI THÊM YÊU
***
YÊU
Yêu là bớt con tim một nửa
Một nửa cho ta đủ sống đợi chờ
Còn một nửa bên trái tim người yêu mến
Để ngăn bờ đắp lũy dệt ước mơ. 
*
Yêu là tự đem đời ta trao tặng
Dẫu người mình yêu có nhận hay lơ
Yêu là lúc lòng ta trăn trở
Biết khổ đau nhưng vẫn tôn thờ.
Sưu tầm

Vay trả

VAY TRẢ 
Tác giả : Đỗ Chiến Thắng
Đem về anh dệt vần thơ tặng nàng
Cho anh vay cái mơ màng
Để anh trải chiếu đón nàng sang chơi.
Cho anh vay chút bồi hồi
Nôn nao anh đứng anh ngồi tương tư
Anh vay em cái ứ ừ
Đêm về anh viết lá thư tỏ tình
Anh xin vay cái vô tình
Đêm trăng hò hẹn bóng hình lồng nhau
Cho anh vay cả mai sau
Bâng khuâng nỗi nhớ lắng sâu tháng ngày
Em ơi nói khẽ điều này
Nợ em, nợ mãi mê say tình đầu
Thôi cho vay nốt buồng cau
Làm lễ dẫn cưới đón dâu về nhà
Anh là con nợ hào hoa
Vay quên không trả, em là của anh
Bồng bềnh tình mãi còn xanh
Em là chủ nợ của anh suốt đời.
Chúc các bạn xem những bài thơ tìnhthơ buồn vui vẻ .!

Ngại giấc mơ buồn

Ngại giấc mơ buồn

Có còn ai thức với đêm nay
Phố đã ngủ im dưới sương dày
Ngại giấc mơ buồn không mầu sắc
Viết dở đôi dòng, mắt đã cay
Những muốn hòa tan giữa sóng đời
Sao lòng cứ vậy, chẳng hề nguôi
Mùa thu đang cạn, mùa hoa sữa
Gió thoảng hương đưa, phố nhớ người
Ngại giấc mơ buồn, … đợi sớm mai
Ngày nao đêm đã tựa sông dài
Thuyền mơ tôi đón người… Nay lạ
Đêm này – đêm khác, chẳng còn ai
Người hỡi hay chăng đêm, mỗi đêm
Nỗi buồn tôi mơ một giấc mềm
Tình đã xa vời… hương còn đọng
Ngại giấc mơ buồn, … nên nhớ thêm.
Sưu tầm

Chúc các bạn xem những bài thơ tình, thơ buồn vui vẻ .!

Thơ tình chuyển mùa

CHUYỂN MÙA

Se lạnh rồi trời sắp chớm vào đông
Thu man mác nỗi buồn theo lá rụng
Đêm dài hơn cho lòng ai mơ mộng
Ngày ngắn dần cho cuộc sống gấp thêm.
Xa lâu rồi anh lại nhớ tới em
Một cô gái rất quen mà rất lạ
Quen bởi vần thơ ngập tràn hoa lá
Lạ vì người đâu chỉ thoáng trên G.
Sắp đông rồi em đã được ấm chưa ?
Bên người yêu với vòng tay âu yếm
Mặc gió lạnh tâm hồn như hòa quyện
Bởi trái tim lưu luyến cháy trong lòng.
Thu qua dần trời sẽ chuyển vào đông
Anh chúc em luôn thắm hồng đôi má
Và nụ cười làm tan đi buốt giá
Chiếc hôn nồng theo chiếc lá tặng em
Bùi Nguyên Khoái

Nối nhớ không tên

NỖI NHỚ KHÔNG TÊN

Có nỗi nhớ nào như nỗi nhớ không tên
Có những đêm buồn lang thang miền ký ức
Có những đêm thì thầm, chuyện trò vô thức
Có những đêm một mình thao thức với trăng sao
Có những đêm gục đầu vào con sóng nhớ chênh chao
Anh đã xa thật rồi nhưng sao đời nghe mặn đắng
Sài gòn đi mãi phố quen thành phố lạ
Những đêm buồn thăm thẳm nỗi nhớ anh
Những nỗi nhớ không tên hồn ta nghe trĩu nặng
Biết tìm đâu cho mình những ngày đầy nắng
Những giây phút êm đềm tựa vai anh sâu lắng
Trời hôm nay u buồn nghe xa vắng đổ mưa
Anh ra đi đến bao giờ anh trở lại?
Con sóng buồn hoang hoải với mây trôi
Bước chân em lang thang tìm dĩ vãng xa xôi
Đếm thời gian… ngược dòng trôi… đơn côi .. tim giá buốt
Hoa hồng HL

Mùa thu không phải

Mùa Thu không phải để buồn
Nên em đừng đánh phấn mắt màu nâu và tô son màu mận chín
Đừng giấu mình sau chiếc khăn tay lau những giọt mồ hôi bịn rịn
và nhớ đừng bước ra phố một mình
Mùa Thu cũng chẳng phải mùa của lặng thinh
Nên em đừng giấu kín những điều chưa thể nói
Những muộn phiền đau nhói
Xin em hãy trút cả lên tôi
Mùa Thu đâu phải để đơn côi
Nên em hãy cười và biết vị tha trước những lời nói dối
Trái tim ai cũng có lần lẫm lỗi
Ước gì được làm lại từ đầu
Mùa Thu, em đừng thức suốt đêm thâu
Đừng nghĩ về những gì còn và mất
Không ai vẹn tròn hai từ “chân thật”
Dẫu là tự vấn lòng mình
Em, Mùa Thu nhớ cười thật xinh
Bằng chân thành nói câu tình say đắm
Như là chuyện của trăm năm
Như là chuyện yêu suốt kiếp
Nguyễn Minh Hiền

Mình chia tay nhau rồi phải không anh?

Mình chia tay nhau rồi phải không anh?

Mình chia tay nhau rồi có phải không anh ?
Chiều loang lổ những mảnh hoàng hôn vỡ
Chia tay nhau mùa thu vàng bỡ ngỡ
Có bao giờ ta lại nhớ về nhau?
Mưa bây giờ đã chẳng phải mùa ngâu…
Sao cứ thấy lạnh buốt từng hơi thở
Anh và em đã qua mùa thương nhớ
Những giận hờn của cái buổi đầu yêu
Kỷ niệm xưa hôm nay bỗng quá nhiều
Đưa tay với không thể nào chạm nổi
Ngày hôm qua sẽ chẳng bao giờ tới
Em trở về với những nỗi niềm riêng….
Có khi nào trên những nẻo đường quen
Ta bất chợt gặp lại nhau lần nữa
Yêu thương cũ chắc chỉ còn một nửa
Bởi bấy giờ đã chẳng phải muà thu….!
Sưu tầm.
Trang thơ buồn, thơ tình hay nhất

Mình cưới nhau đi em ..

Mình cưới nhau đi em ..

“Hay là mình cưới nhau đi em
Tự dưng anh thèm cảm giác làm ông xã
Cảm giác được yêu thì chẳng còn là lạ
Nhưng làm ông xã, chắc là khác nhỉ em?
Sẽ được tự do ôm nhau ngủ ngon lành
Trong tổ ấm chỉ có riêng hai đứa
Căn nhà nhỏ thôi nhưng có vài song cửa
Để nghe gió lùa, để ôm chặt nhau hơn
Sẽ được tự do siết chặt những cái ôm
Mà chẳng sợ người ta cười, đánh giá
Để trong cái cuộc đời hối hả
Có một chốn đi về…như một lẽ tự nhiên!
Sẽ được gọi nhau bằng tiếng vợ, chồng hiền
Được làm cha, làm mẹ như ta vẫn hằng mong muốn
Những đứa trẻ của chúng ta sẽ luôn cười, không sầu muộn
Cùng hát khúc ca ” tổ ấm gia đình” em vẫn hát anh nghe
Để những ngày xuân, hạ, thu, đông về
Mình mãi bên nhau như một lẽ tự nhiên cần phải có
Căn nhà nhỏ thôi…em thích..nhiều song cửa…
Anh bảo em này: Mình cưới đi em!
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Top